Chủ Nhật, 15 tháng 3, 2026

Khi tưởng tới người vắng mặt

 
Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Trần Thanh Sơn


Rồi em bỏ ta đi
Trong sớm mai Sài Gòn đầy lá úa
Hay buổi chiều nắng ăn cháy da em
Như những con đường ngược chiều 
Cho kẻ tìm nhau mãi xa...

Rồi em bỏ ta đi
Anh ở lại một mình cùng bóng tối 
Như lũ sâu ngủ trong bao kén tối tăm
Thê thiết từng hồi còi buồn
Như hát theo tình đã xa...

Như con đom đóm 
Lập loè cơn mê điên
Ngỡ cùng em hoan lạc
Tắt ngấm ngọn lửa tàn
Đứng lên nghìn tuyệt vọng
Em buồn phiền như đêm
Thoảng hồi chuông lạnh giá...

Rồi em bỏ ta đi
Không cách chi khác được
Lệ có lỡ ứa trào
Cũng khăn mình chậm lấy
Đớn đau ở hôm nay
Đời sau còn hằn sâu

Rồi em bỏ ta mà đi
Có nghe lòng chợt trống trải
Có nghe rừng chiều gió mãi...

Ngày đã cuốn sương về
Có hoang mang rất vội
Có hư hao trăm miền
Tôi ngồi nghe gió lên
Môi em đỏ ráng chiều
Có nghe lòng chợt tối
Nghe gần kề bên tôi
Đêm mở huyệt chia phôi

Rồi em bỏ tôi mà đi
Em bỏ tôi mà đi...
Em bỏ tôi mà đi...                                   


 Khi tưởng tới người vắng mặt (Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Trần Thanh Sơn -  Trình bày: Y Uyên & Ly Lan Ensemble)


Note 1: Như là một cách để tích lũy kinh nghiệm và tìm kiếm giọng điệu cho âm nhạc của mình trong bước đầu sáng tác, khoảng thời gian từ năm 1982 đến 1983 tôi miệt mài lao vào làm nhạc phổ thơ. Sách vở tài liệu của gia đình sau nhiều biến cố còn lại rất ít, nên để có thơ phổ nhạc, tôi phải hì hục chép tay mọi bài thơ tình cờ bắt gặp hay mượn được từ bạn bè, người quen biết. Nguồn thơ có được khá lung tung nên tôi phổ nhạc cũng “lung tung”; từ Hàn Mặc Tử, Bích Khê, Huy Cận đến Nguyên Sa, Nhã Ca, Du Tử Lê, từ thơ đăng báo Tuổi Ngọc đến các bài thơ chẳng biết ai là tác giả được chép trong các cuốn sổ tay của bạn bè. Sự hỗn tạp, đa dạng trong ngôn ngữ và phong cách thơ của các tác giả từ mọi nguồn mà tôi sử dụng để phổ nhạc cũng có cái hay là giúp tôi có được một cái nhìn bao quát, cho tôi nhiều lựa chọn hơn để học hỏi, chưng cất, chiết lọc ra cho mình những phẩm tính thẩm mỹ phù hợp nhất với thể tạng và giọng nói của tâm hồn mình. Phổ nhiều mà hủy cũng nhiều, có lẽ phải hơn 80% số ca khúc tôi phổ thơ trong khoảng thời gian này sau đó vài năm bị tôi mang ra đốt bỏ. Số ít ỏi những ca khúc còn sót lại, chẳng nhớ do thấy ở chúng có những nét hay ho, hấp dẫn nào đấy, hay đơn giản chỉ là... giữ lại để làm kỷ niệm, tôi không hủy mà xếp chúng vào ngăn kéo, chung trong mớ bản thảo nằm mốc meo với thời gian mấy chục năm trời. Bài hát đăng ở đây có thể xem là một trong số những ca khúc phổ thơ may mắn còn sót lại đó vậy!



Khi tưởng tới người vắng mặt (Thủ bản 1982)

Note 2: Bài thơ “Khi tưởng tới người vắng mặt” được đăng trong số tạp chí Văn tôi mượn của người bạn tên A. học cùng lớp ở Thủ Đức. Tay bạn người Việt gốc Hoa này trở nên “thân thiết” với tôi nhờ bộ sưu tập báo Văn của bà dì mà hàng tuần hắn đều lén lút rút ra vài cuốn mang cho tôi mượn đọc. Học nửa chừng thì A. bỏ lớp vượt biên mất tiêu. Ngoài thi phẩm đã kể, tôi còn phổ nhạc nhiều bài thơ khác của Du Tử Lê: “Đời mãi ở phương Đông”, “Tình như một đường gươm”, “Sau ba mùa tăm tối”, “Thơ nhỏ”... nhưng cũng chỉ giữ lại được một đôi bài. Gần đây tình cờ nghe “Khi tưởng tới người vắng mặt” của nhạc sĩ hải ngoại Trần Duy Đức. Trần Duy Đức phổ thơ của Du Tử Lê rất nhiều. Nhạc của ông giàu giai điệu, đẹp và sang cả. “Khi tưởng tới người vắng mặt” của nhạc sĩ Trần Duy Đức bất giác làm tôi chạnh lòng nhớ tới bản nhạc ngày xưa của mình. Sau gần 45 năm bị bỏ rơi trong ngăn kéo quên lãng, bài hát mới được tôi lôi ra trở lại. Thôi thì xem như góp thêm một “cách hát” nữa trên bài thơ “Khi tưởng tới người vắng mặt” độc đáo và đầy ấn tượng của nhà thơ Du Tử Lê. (TTS - 3.2026)




Ảnh trên: From Advertising for Garden Tools by Stihl

Không có nhận xét nào: