Tôi đang ngồi nhấm nháp cà phê cùng mấy ông bạn trong quán cóc thì cuộc chuyện phiếm bỗng nhuốm màu xám xịt của chính trị. Đột nhiên, họ chẳng còn là bạn tôi nữa mà hóa thành những con vẹt xanh khổng lồ, the thé lặp lại những câu chữ nhặt được từ báo chí, phát thanh và truyền hình, chính xác đến phát sợ.
Hiển thị các bài đăng có nhãn Kaleidoscope. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Kaleidoscope. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Bảy, 20 tháng 9, 2025
Thứ Hai, 26 tháng 2, 2024
Ít ra cũng (...)
Tìm thấy sự tương đồng
nào đó về trạng huống và tâm cảnh khi đọc lại một phát biểu của Albert Camus
năm 1957: “Mỗi thế hệ đều tưởng mình có nghĩa vụ
xây dựng lại
thế giới.
Có điều thế hệ của tôi lại
biết rằng
nó sẽ không xây dựng lại được thế giới ấy. Nhưng nhiệm vụ thế hệ tôi lại
to tát hơn, đó là ngăn chặn một thế giới đang bị
tàn phá. Thừa hưởng một lịch
sử đồi bại, thời kỳ
pha trộn những
cuộc cách mạng thất bại, những
kỹ thuật đang trở thành những điều điên rồ, những thần
linh đã chết và những hệ tư tưởng kiệt sức
Thứ Năm, 7 tháng 9, 2023
Thơ từ một cuốn sách cũ
Đọc bài thơ ngũ ngôn trong cuốn sách bàn về thuật
chơi chữ của người xưa, lòng cứ bâng khuâng mãi. Tác giả Lãng Nhân bình bài thơ
bằng một câu ngắn gọn thế này: “Thơ ngũ ngôn dùng kể tự sự, ít có bài được lời
mộc mạc mà tứ sâu sắc bằng bài liên vận sau đây của ông Phan Hoài Dật đọc lên
mường tượng như câu chuyện Từ Thức lúc ở động tiên trở về trần thế”
Thứ Tư, 5 tháng 4, 2023
Một sinh vật trong suốt, óng ánh nghịch lý
“Tôi không bao giờ muốn được định nghĩa một cách
dễ dàng. Tôi thà lơ lửng trong tâm trí người khác như một thứ gì đó hoàn toàn
trơn chảy và không thể nhận biết được; giống một sinh vật trong suốt, óng ánh
nghịch lý hơn là một con người thực tế”.
Thứ Năm, 16 tháng 3, 2023
Bài thơ cuối cùng của Bukowski
Ngày 18 tháng 2 năm 1994,
18 ngày trước khi mất vì bệnh bạch cầu ở tuổi 73, Charles Bukowski cho lắp đặt
một máy fax tại nhà riêng và lập tức gửi bài-thơ-fax đầu tiên của ông đến nhà
xuất bản bằng phương tiện công nghệ mới toanh này. Than ôi, đây cũng là bài thơ cuối cùng của
nhà thơ giang hồ sống bạt mạng như một kẻ ngoài lề xã hội - kẻ mà tạp chí Time
năm 1986 từng xem là người chỉ được “vinh danh bởi tầng lớp hạ lưu Mỹ”(1), một
nhà thơ tồn tại “nhờ những trò hề và những màn trình diễn hề có chủ ý của
mình”(2).
Thứ Hai, 24 tháng 10, 2022
Quyền mệt mỏi
“Và dù gì đi nữa, chẳng lẽ bạn không có quyền cảm
thấy mệt mỏi hay sao?”. Thật vậy, trước những hiển lộ của một xã hội mang đầy tính giả hình như hôm nay, chẳng lẽ bạn và tôi, chúng ta không có quyền
cảm thấy mệt mỏi hay sao? Đọc lại mẩu truyện nhỏ của Kafka và tìm thấy được
chút xíu sự ủng hộ cho nỗi mệt mỏi chán nản của mình, dẫu tận đáy lòng vẫn biết,
sự “mệt mỏi” này sẽ là tấm áo trùm bi thảm khởi đầu cho sự vô cảm và bàng
quan!
Thứ Hai, 7 tháng 3, 2022
Cắt dán cho một bức chân dung
về lâu dài, đều trở thành một Moloch
khát thèm sự hiến sinh của con người.
Thứ Hai, 18 tháng 10, 2021
Tự lưu đày

Tôi được nghe đĩa hát mới “Exiles” của Richter vào đúng thời điểm báo chí mạng đang tràn
ngập hình ảnh những đoàn lưu dân Việt ùn ùn chạy xe máy hoặc bồng bế, dắt díu nhau lội bộ hàng trăm cây số để bằng mọi giá về được quê
nhà sau nhiều tháng trời bị giam lõng trên đất người vì lệnh phong tỏa chống dịch.
Dẫu chỉ là tình cờ, nhưng sự tương đồng nào đó về mặt tâm cảm giữa trạng huống
được đề cập với những điều đang diễn ra trong thực tế khiến ấn tượng của tôi đối với đĩa hát này của Richter hình như không giống những lần nghe khác.
Thứ Ba, 12 tháng 10, 2021
(...)
Mấy bài thơ ngắn bất giác làm tôi nghĩ đến
những điều kỳ dị đã và đang diễn ra quanh mình trong những tháng ngày cũng kỳ dị không kém
của Covid-19. Ryszard Krynicki viết cho ai những bài thơ này nhỉ? Xem ra, về cơ
bản, tinh thần của mọi cơn ác mộng đều có thể quy về một mẫu số chung!
Read More
Thứ Sáu, 9 tháng 7, 2021
Ta không thể giúp gì cho mi
Là sự bất lực, sự bàng quan, hay niềm trắc ẩn trước
cái chết mang đầy tính biểu tượng của một thứ sinh thể phù du? Bài thơ ngắn của
Krynicki không dưng làm nghĩ đến nỗi bất nhẫn của chàng Hư Trúc khi nhìn Đoàn
Diên Khánh vì cuộc cờ Trân Lung mà chuẩn bị đưa đời mình vào tuyệt lộ, nhưng
cũng lại khiến nghĩ đến Raskolnikov u ám đứng ở chân tường tuyệt vọng vung búa bổ
vào đầu những thứ mà chàng tưởng đó là nguyên do của số phận.
Thứ Ba, 20 tháng 4, 2021
Ca sĩ phụ đề (và một kiến nghị)
Là một nhà toán học tài năng, tác giả của Bibi-binary system (hệ thống số dựa trên hệ thập lục phân thường được sử dụng làm cơ sở để phát triển các ứng dụng trình diễn âm thanh, đồ họa, ngữ âm mang tính không lường trước được như: nhạc ngẫu nhiên, thơ ngẫu nhiên, đồ họa ngẫu nhiên, số hóa màu hoặc biểu tượng kiến trúc), Boby Lapointe còn là một ca sĩ, diễn viên của hàng chục bộ phim điện ảnh và là nhạc sĩ với hơn 50 ca khúc đã được ghi đĩa và phát hành tại Pháp
Thứ Tư, 16 tháng 9, 2020
Những người thiện hảo những kẻ công chính
Đọc đoạn văn về
những kẻ được gọi là những-người-thiện-hảo, những-kẻ-công-chính trong tác phẩm “Zarathustra
đã nói như thế” của Nietzsche, thật sự cảm thấy băn khoăn. Băn khoăn, băn
khoăn, và băn khoăn. Sớm ra, trời đất xám xịt. Dự báo thời tiết cho biết áp thấp nhiệt đới đang vào biển Đông và có thể mạnh lên thành bão... Còn có thể nói gì được nữa?
Read More
Thứ Hai, 29 tháng 6, 2020
Chim hoét đen
Nghe lại một bài hát cũ trong bộ đĩa đôi “The White Album” lẫy lừng của ban nhạc huyền thoại Beatles: “Blackbird”. Được thế hiện trên nền nhạc đệm chỉ gồm một guitar acoustic, giai điệu đơn giản kết hợp lối hòa âm với những nét lướt đi lên ở bè trầm, những hợp âm giảm gợi nghĩ đến những khoảng tối bất chợt nào đó trong lòng người, tất cả những thứ “hoàn toàn có vẻ bình thường” ấy kết hợp với lời ca đẹp và đầy bí ẩn của Paul McCartney đã tạo cho Blackbird một sức ám dụ khó tả.
Thứ Sáu, 22 tháng 5, 2020
Thứ Tư, 4 tháng 3, 2020
Sự cần thiết của cô đơn
“Khi
những ý thức hệ, những trào lưu ý tưởng, những trò thời thượng và những trò
điên khùng đang ngự trị khắp nơi, thì chính sự cô đơn khẳng định sự tự do của mỗi
người” (Cao Hành Kiện)
Read More
Thứ Ba, 24 tháng 12, 2019
Một bài thơ (cho đêm Giáng sinh)
Kết hợp giữa hài
hước đen Trung Âu, vẻ gợi cảm Mỹ Latinh và sự bay bổng đầy ngẫu hứng của chủ
nghĩa siêu thực Pháp là những miêu tả mà Adam Kirsch - nhà thơ, nhà phê bình
văn học Mỹ từng dùng để nói về thơ của Charles Simic. Là một trong những giọng thơ
độc đáo và độc đáo nhất của nền thi ca đương đại Mỹ, hầu như mọi bài
thơ của Simic đều có khả năng gây nên sự sửng sốt cho người đọc về mặt khái niệm,
hình ảnh và ngôn ngữ. Mặc dù mối quan tâm thường trực của Simic về
tác động của các cấu trúc chính trị tàn khốc lên cuộc sống bình thường của con
người đã khiến thế giới thơ của ông đôi khi trở nên đáng sợ, bí ẩn và đầy thù
nghịch,
Thứ Hai, 22 tháng 7, 2019
Nghĩ từ một loài cây Trung Hoa
Mấy ngày qua biển
Đông lại dậy sóng. Gã láng giềng phương Bắc lại ngang ngược xua đám-tàu-ô vào bãi
Tư Chính của ta hoạt động và còn trân tráo tuyên bố “Chính phủ Việt Nam nên tôn
trọng chủ quyền của Trung Quốc đối với một số khu vực trên biển Đông” đồng thời
hăm he “phía Việt Nam cũng nên kiềm chế hành động” nếu không muốn làm trầm trọng
thêm tình hình khu vực
Thứ Ba, 22 tháng 1, 2019
Làm gì cho hết buổi chiều nay?
Hốt nhiên nhớ lại những câu
thơ này, áp chúng vào lòng mình, buổi chiều này, nỗi trống rỗng
này, rồi tự hỏi, thời buổi gì, nỗi sầu u gì đã sản sinh ra những dòng
thơ ghê rợn đến thế
Thứ Hai, 3 tháng 12, 2018
Mưa bắt đầu rơi trong phòng chúng ta
Nơi chốn chỉ là
cái cớ. Điều đó có thể diễn ra ở bất cứ nơi đâu trên thế giới này. Bạn nhớ
loáng thoáng bản thân mình cũng từng có một kỷ niệm tương tự như vậy. Cả tôi nữa. Và tất cả chúng
ta. Nhưng thường là ký ức mụ mị đã hòa tan chúng vào bể thẳm của thời gian,
vây phủ chúng bởi vô số những lớp màn của quên lãng, những-cơn-mưa…
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)











