Thứ Sáu, 18 tháng 9, 2026

Cùng rước đèn với trăng

 
Tôi hay đùa tự gọi ba bài hát ngắn về Trung thu của mình là “Moon Song Trilogy”, với mở đầu là “Cùng rước đèn với trăng”, kế tiếp “Chú Cuội buồn” và kết thúc là “Giấc mơ đêm rằm”. Ba bài hát được viết gần như một mạch trong tuần lễ trước Trung thu năm 1988 để kịp in vào tệp nhạc phát hành hàng tháng của trường Huấn luyện Cán bộ Đội Thiếu niên Tiền phong TP.HCM với chủ đề hát mừng Trung thu. Nhạc sĩ Lê Mộng Lâm phụ trách mảng âm nhạc của trường Đội có vẻ đã ưu ái khi chọn lấy toàn bộ số bài hát tôi đã đưa in vào tờ gấp cùng nhạc của các tác giả như Lê Quốc Thắng, Võ Công Hưng, Trần Minh Phi, Lê Minh Trung... Riêng ca khúc “Cùng rước đèn với trăng”, lúc xem bài, Lâm góp ý đoạn điệp khúc không nên chuyển sang giọng thứ (“khiến âm hưởng nghe có vẻ hơi buồn”) mà hãy giữ nguyên giọng trưởng để có một cao trào “trong sáng và vui tươi” hơn. Tôi đồng ý sửa theo góp ý của Lâm. 

Người ta bảo sinh con ra thì ngó mặt đặt tên, nhưng số phận mỗi đứa lại mỗi khác. Số phận của từng bài hát trong cái gọi là “Moon Song Trilogy” của tôi mấy chục năm qua cũng vậy. Được mọi người biết tới và sử dụng nhiều hơn tí chút là “Giấc mơ đêm rằm” và “Chú Cuội buồn”, còn “Cùng rước đèn với trăng”, như tôi nhớ loáng thoáng chỉ được hát đôi lần trên sóng của Đài Tiếng nói Nhân dân TP.HCM khoảng đầu những năm 90 rồi biệt hẳn; đến như chính tôi - “cha đẻ của bài hát” - mà cũng mụ mị quên bẵng nó đi nhiều chục năm trời. Trung thu năm nay làm như sực tỉnh, tôi lục tìm bài hát cũ. Ngó lại mình, ngó lại bạn bè cùng trang lứa thời “mến nhạc yêu đàn” xưa lắc, xem ra ai cũng... lụ khụ cả rồi! 😁 Đi đâu mất những chàng tuổi trẻ với những hoài bão, những tin yêu và mộng viễn tót vời? Đi đâu mất những tiếng cười với mắt sáng môi trong “của mùa thu cũ”? (*). Trên những tờ nhạc úa vàng kia, dù vậy, với riêng tôi sáng nay, “Cùng rước đèn với trăng” một lần nữa lại cất tiếng hát - thứ tiếng hát của đứa trẻ hồn nhiên từng hiện diện trong tâm hồn của mỗi chúng ta, chưa từng chịu già đi, miên viễn như trăng và hằng cửu vẫn quay về, miễn lòng ta vẫn còn hoài cố: “Cùng rước đèn với trăng nhe! Trăng muôn năm hoài chẳng già” là vậy...
Trần Thanh Sơn (9.2026) 

(*) “Chỉ còn anh và em/ Là của mùa thu cũ”  (Xuân Quỳnh)



Cùng rước đèn với trăng


Nhạc và lời: Trần Thanh Sơn

1. Cùng rước đèn với trăng nhe
Trăng đêm nay mở hội rằm
Trăng trên trời vừa xuống đất
Đứng hát ca bên thềm nhà

2. Cùng rước đèn với trăng vui
Trăng muôn năm hoài chẳng già
Khi chú Cuội còn bé xíu
Có rước đèn cùng trăng không?

ĐK:
Cùng rước đèn nhé trăng ơi
Trăng rằm thu bát ngát
Cùng rước đèn nhé trăng ơi
Trăng rằm thu của em!


                                              

Note 1: Cũng trên blog này, năm 2015 tôi có một bài viết ngắn về hai bài hát “Giấc mơ đêm rằm” và “Chú Cuội buồn”, có thể xem lại ở đây  Một kỷ niệm khác về bạn bè và những ngày cộng tác viết nhạc cho trường Huấn luyện Cán bộ Đội TP.HCM thì ở đây.
Note 2: Tôi còn lưu được bản in roneo tệp nhạc gấp mừng Trung thu 1988 của trường Huấn luyện Cán bộ Đội ngày xưa. Có một điều khó hiểu không nhỏ, ca khúc “Giấc mơ đêm rằm” nguyên thủy được tôi đặt tên là “Giấc mơ hôm rằm” (ảnh chụp đính kèm bên dưới), chẳng rõ từ lúc nào được sửa thành “Giấc mơ đêm rằm” như tên được các hãng băng đĩa và phát thanh - truyền hình sử dụng hiện nay. Thuận theo “số phận” tôi đành gọi luôn bài hát của mình là “Giấc mơ đêm rằm”. (TTS)
 





Ảnh trên: From Tết Trung thu (Bùi Xuân Phái)

Không có nhận xét nào: