Hình như sáng
nay Sài Gòn chuyển thu. Sớm mai đứng trong khoảng sân nhỏ đầy lá rụng từ cây
Osaka trồng trước cửa nhà nhìn lên bầu trời xám mây và có chút sương mù, tôi bất
giác tự hỏi mình: chẳng lẽ là mùa thu? Chia sẻ suy nghĩ này với người bạn ở
quán cà phê sáng, anh ta cười ha hả bảo do ảnh hưởng cháy rừng ở Indonesia chứ
mùa thu mùa thiếc gì! Dù cụt hứng, nhưng suốt cả ngày tôi cứ nghĩ ngợi lan man
về mùa thu, về những-ngày-thu đã cũ, những-người-thu đã cũ, nghĩ đến cuộc đời
đã thấp thoáng sang thu của mình…
Thứ Sáu, 23 tháng 10, 2015
Thứ Ba, 20 tháng 10, 2015
Nhạc nghệ thuật là gì?
Thế giới âm nhạc [hiện nay] dường như hơi bị lẫn lộn. Hai mươi lăm năm
trước, kinh điển của nhạc Nghệ thuật phương Tây được xem là gồm nhạc
thời Cổ Ðại hoặc Phục Hưng, qua Barốc, Cổ Ðiển, Lãng Mạn, và đi vào thế
kỉ 20. Và loại nhạc mà nhiều người trong công chúng gọi là “cổ điển” thì
tương đối đã được xác định rõ trong phạm vi tác giả và tác phẩm của họ.
Hôm nay, danh mục âm nhạc này không còn được cho là duy nhất thích
đáng.
Read More
Thứ Sáu, 16 tháng 10, 2015
Vài suy nghĩ về ca khúc phổ thơ Thanh Tâm Tuyền
Là một trong số ít những nhà thơ lớn có tầm ảnh hưởng sâu rộng không chỉ ở miền Nam giai đoạn 1954-1975 mà còn của cả nước thời kỳ hậu chiến, Thanh Tâm Tuyền được xem là ngọn cờ đầu của thơ tự do Việt Nam, người làm mới thi ca với nhiều cách tân táo bạo. Một số bài thơ của Thanh Tâm Tuyền trước đây đã được nhạc sĩ Phạm Đình Chương và Cung Tiến phổ thành những nhạc phẩm nổi tiếng như: Bài ngợi ca tình yêu, Dạ tâm khúc, Đêm màu hồng, Lệ đá xanh, Đêm… Gần đây, một số nhạc sĩ hải ngoại như Hoàng Ngọc Tuấn, Phạm Quang Tuấn cũng đã chọn thơ Thanh Tâm Tuyền để phổ nhạc.
Thứ Sáu, 9 tháng 10, 2015
Bùi Giáng viết về thơ Tuệ Sỹ
Tuệ
Sỹ một vị sư. Ông viết văn quá nghiêm túc, những sở tri của ông về Phật học quả
thật quảng bác vô cùng. Thấy ông vẻ người khắc khổ, không ai ngờ rằng linh hồn
kia còn ẩn một nguồn thơ thâm viễn u u.... Một bữa ông đọc cho tôi nghe hai câu
thơ chữ Hán của ông:
Thâm dạ phong
phiêu nghiệp ảnh tùy
Hiện tiền vị liễu
lạc hoa phi.
Read More
Chủ Nhật, 4 tháng 10, 2015
Ở chỗ tình yêu kết thúc
Đầu
năm 2009, tôi tìm thấy trong bản thảo của tập “Ngôn ngữ ngày thường” (1986) một
bài thơ bị tôi bỏ dở nửa chừng, chữ viết rất tháu và khó đọc đối với cả chính
tác giả của nó là tôi. Đó là một bài thơ đã gần như hoàn chỉnh về mặt cấu trúc,
câu chữ, hình ảnh, chỉ còn thiếu một cái gì đó, một-cái-gì-đó-nằm-ở-bên-dưới,
nhưng là cốt lõi và cần phải có, kiểu như một bức tranh cần phải được điểm
nhãn.
Read More
Thứ Ba, 29 tháng 9, 2015
Một số bài hát cho tuổi học trò...
Năm 1987, nghe theo lời “rủ rê” của Lê Quốc Thắng và Lê Vinh Phúc – hai nhạc sĩ ngày ấy đã sớm nổi tiếng với một vài ca khúc viết cho thiếu nhi - Trần Minh Phi, Nguyễn Quốc Việt, Mai Duy, Lê Minh Trung, một số nhạc sĩ trẻ nữa và tôi đã thử sức mình qua một mảng sáng tác mới mẻ khác: ca khúc viết cho thiếu nhi, cho tuổi học trò.
Read More
Thứ Hai, 28 tháng 9, 2015
Bản chất và nguồn gốc của chủ nghĩa hậu-hiện đại âm nhạc
Thái độ hậu-hiện đại
Chủ nghĩa hậu-hiện đại âm nhạc là một khái niệm
không chính xác đến phát bực. Có phải thuật ngữ này là để chỉ một thời kì hay một
quan niệm mĩ học, một thái độ nghe nhạc hay một phương thức thực hành sáng tác?
Có phải chủ nghĩa hậu-hiện đại âm nhạc vẫn đang đi tìm một định nghĩa cho chính
nó, hay là thời gian của nó đã qua rồi? Chủ nghĩa hậu-hiện đại phản ứng hay tiếp
tục dự án âm nhạc hiện đại? Nó là một lực tích cực hay một lực tiêu cực? Liệu
âm nhạc hậu-hiện đại là độc đáo hay nó phục chế âm nhạc đã già?
Bước vào nghệ thuật hiện đại
Tiền phong
Chữ tiền phong (avant-garde) định danh những người
ở tuyến đầu, mở đường cho những kẻ theo sau. Thoạt tiên, chữ này được đặt ra để
mô tả toán xung phong của quân đội, rồi nó xâm nhập lĩnh vực nghệ thuật. Hiểu
cách ngắn gọn, trước hết, nó nhằm chỉ tác phẩm vượt qua những quy ước đương thời,
cần thời gian đáng kể để chiếm được sự hâm mộ của giới thưởng ngoạn, và có khả
năng gây men cho những nỗ lực vươn tới của nghệ thuật tương lai.
Chủ Nhật, 27 tháng 9, 2015
Khúc hát chim trời và một số ca khúc thời tuổi trẻ...
Một thời gian dài đầu những năm 1980, khi gia đình tôi vừa chuyển từ Đà Nẵng về lại Sài Gòn, tôi sống như một kẻ mộng du chênh vênh bên rìa cuộc đời. Trong khu vườn ngoại ô đầy những ao hồ lau sậy mà gia đình tôi cư ngụ, tôi như một ẩn giả cách biệt hoàn toàn với đời sống xã hội. Không giao tiếp, không báo chí, không thông tin - hằng ngày, ngoài mối liên hệ với những người thân trong gia đình, những tiếp xúc buộc phải có của cuộc sống thường nhật - tôi hoàn toàn chìm đắm trong cô độc.
Thứ Sáu, 25 tháng 9, 2015
Giấc mơ đêm rằm và chú Cuội buồn...
Chỉ còn dăm ngày nữa là đến Tết Trung thu. Nhớ những mùa trăng thơ ấu. Nhớ đứa trẻ là tôi ngày xưa bên thềm trăng thắp đèn ông sao chờ phá cỗ Trung thu với những chiếc bánh nướng hình lợn mẹ, lợn con ngộ nghĩnh. Nhớ những khúc đồng dao và các trò vui bất tận cùng đám bạn nhỏ dưới trăng… Sau này, những bài hát Trung thu tôi viết, cũng là để tặng cho tôi và những đứa trẻ của miền thơ ấu xa xôi mộng mị đó…
Thứ Năm, 24 tháng 9, 2015
Bài phục sinh cho Nguyễn Tấn Phú
Người bạn từ những
năm 80 thế kỷ trước - thời tôi vừa chập chững bước chân vào hoạt động âm nhạc ở
Sài Gòn. Phú thoắt ẩn thoắt hiện giữa đám bạn bè văn nghệ của tôi ngày ấy trong
tư thế một người làm thơ, một gã mơ mộng và là một doanh nhân với những ý tưởng
hoạt động khá táo tạo. Nhiều hoài bão nên cũng nhiều thất vọng, u uất, bi quan,
bế tắc - như đa số những người tuổi trẻ của những năm đầu thập niên 1980 xám xịt
ấy.
Read More
Thứ Ba, 22 tháng 9, 2015
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)






.jpg)




