Thứ Ba, 19 tháng 4, 2022

Trích đoạn từ một tiểu thuyết bị bỏ dở (7)


đơn điệu. Những đường phố kéo dài vô tận. Phố nối phố. Hết con phố này lại đến một con phố khác, những ngã tư, những thân cầu bắc ngang những con kênh ngập ngụa bùn đen và rác rưởi. Lại một con phố nữa, cũng thảm não và điêu tàn như những con phố kia, một đường cống lộ thiên nằm trơ mình dưới nắng. Thành phố, nghe chìm xuống, tất cả những gì cuối cùng còn sót lại của một đời sống ồn ào đang lịm dần vào giấc ngủ ban trưa: những bóng người chập chờn qua lại trên các vỉa hè lát đá bụi bặm, mà lát nữa đây, sẽ thình lình chìm lỉm vào một ngõ hẻm bẩn thỉu nào đó của thành phố, mắt lóa nắng, bước vào bóng tối căn nhà mình như những người mù
Read More

Thứ Ba, 12 tháng 4, 2022

Chiều quạ đen

 
Rợp hồn tôi chiều nay
Bầy quạ đen định mệnh
Như áng mây cuối ngày
Túa bay vào vô thức
Read More

Thứ Tư, 23 tháng 3, 2022

Thử một lần để nàng dắt tay bạn đi

 
Đẹp, nhưng điềm đạm, chân phương, đầy đỉnh đạc, âm nhạc cũng như giọng hát của cô ca sĩ sinh năm 1980 này đã gây kinh ngạc cho người nghe khắp Châu Âu ngay khi phát hành album đầu tiên vào năm 2010, tiếp tục khuynh đảo trái tim giới mộ điệu trong suốt một thập niên sau đó bằng 3 album đều đặn ra đời nối tiếp nhau (album gần đây nhất, tháng 2.2020), và cho đến nay vẫn là một trong những nghệ sĩ mà sáng tác mới được người yêu nhạc bốn phương mong ngóng trông chờ nhiều nhất, trong đó có tôi!
Read More

Thứ Hai, 7 tháng 3, 2022

Cắt dán cho một bức chân dung

 
Mọi thần tượng, dù được tôn cao đến đâu
về lâu dài, đều trở thành một Moloch
khát thèm sự hiến sinh của con người.
Read More

Thứ Sáu, 25 tháng 2, 2022

Dàn đồng ca

 
Dù đã nghe nhạc nền Bruno Coulais soạn cho “Les Choristes” từ rất lâu nhưng mãi đến gần đây tôi mới có dịp xem bộ phim này. “Les Choristes” không phải là một album soundtrack mang tính sáng tạo và đột phá như rất nhiều những sáng tác nhạc phim khác cũng của Bruno Coulais mà tôi đã từng được nghe, nhưng bằng sự chân thành giản đơn đến khó hiểu, nhạc của bộ phim này có thể đi thẳng vào trái tim người.
Read More

Thứ Hai, 31 tháng 1, 2022

Phụ nữ viết nhạc


Giải Pulitzer âm nhạc năm 2021 vừa qua lại thuộc về một phụ nữ: Tania León, nhà soạn nhạc người gốc Cuba với tác phẩm viết cho dàn nhạc “Stride”. Trong khoảng 10 năm trở lại đây, tính từ 2010, có vẻ Pulitzer bén duyên với hơi nhiều các nhạc sĩ nữ. Có thể liệt kê: 2010 Jennifer Higdon, 2013 Caroline Shaw, 2015 Julia Wolfe, 2017 Du Yun, 2019 Ellen Reid, và 2021 Tania León. Tỷ lệ 6/12 người trong chỉ hơn một thập niên là con số rất đáng kinh ngạc nếu so với trước đó, chỉ có 3 phụ nữ đoạt được giải này kể từ năm 1943 khi Pulitzer bắt đầu trao thưởng cho hạng mục âm nhạc.
Read More

Thứ Hai, 17 tháng 1, 2022

Chờ một rạng đông khác thường


Tôi có năm năm ngồi yên không nói 
và mười năm sống để chờ một rạng đông khác thường
mọc lên từ hư không. Trong im lặng khiêm nhường
như loài cỏ mọn. Vây quanh chân ghế em ngồi.
Read More

Thứ Ba, 11 tháng 1, 2022

Trích đoạn từ một tiểu thuyết bị bỏ dở (6)


…(Có hàng triệu con kiến bò trên da mi, như hàng triệu nỗi thống khổ được ngụy trang bằng hàng triệu những lời triết lý lảm nhảm mang chiếc mặt nạ suy tư để che giấu cái tình trạng thảm hại nhất của tâm hồn mi lúc này. Thật là buồn khi mi nhận ra mi khinh bỉ mi quá chừng. Sự khinh bỉ đó gặm nhấm mi, giết chết mi dần hồi. Có ngày mi không dám nhìn mặt mình trong gương. Mi sợ phải nhìn thấy vẻ u uất đó, nơi gương mặt của chính mi, đi đi lại lại dòm ngó mi, phán xét mi. Mái tóc rủ xuống trán đó, trông buồn quá, chán quá, buồn và chán đến độ làm mi không chịu được. Không thể chịu được.
Read More

Thứ Năm, 16 tháng 12, 2021

Một hồi ức Giáng sinh



L gọi điện hỏi thăm, như vẫn làm vậy mỗi khi bắt đầu ngà ngà say, và như thể rượu là nguồn cơn, là thứ bất chợt giúp L moi được tôi lên từ thăm thẳm lãng quên, tận đáy sâu của ký ức đã bị lèn chặt bởi thời gian và bởi những lo toan của một cuộc đời vốn chẳng mấy nhẹ nhàng khiến người ta không có nhiều dịp để mà hồi cố.
Read More

Thứ Ba, 7 tháng 12, 2021

Dành riêng cho im lặng


Bức tượng thạch cao cười trong bóng tối
Những âm thanh hình cầu
Lăn nhanh trên bàn 
Con búp bê cụt tay
Tựa lưng vào nỗi cô đơn
Khe khẽ hát
Read More

Thứ Ba, 23 tháng 11, 2021

Núi thì thầm



Tôi mơ thấy mình ngủ trong núi. Cửa sổ phòng nghỉ mở ra một lũng hẹp đầy sương. Ngay phía bên kia bờ khe, núi từ đó vươn lên, trùng điệp. Cao bên trên nữa, những vì sao lấp lánh sáng. Dường như đấy là một chuyến đi chơi đông người, vì trong mơ, không ngủ được, tôi thấy mình trở dậy và định bụng sẽ ghé sang phòng bạn bè rủ họ xuống quầy bar kiếm rượu uống. Nhưng chẳng có ai cả. Tất cả mọi căn phòng đều trống rỗng.
Read More

Thứ Ba, 2 tháng 11, 2021

Hạnh phúc của bò


Một bài thơ vui vui từ cuốn bản thảo chép tay, đã cũ. Về căn bản là thơ tình, nhưng giờ đọc lại bỗng nghĩ đến những thứ khác, rất ngoài lề. Người ta cho rằng ngoan cố, cố chấp là bản tính của những kẻ sống trong môi trường bị quyền lực chi phối và sai khiến. Trở thành những kẻ phụ thuộc, chạy theo những mục tiêu vô định, những đích đến hão huyền, thế nhưng những kẻ ngoan cố và cố chấp lại quay ra thích thao túng, thích điều khiển người khác. Họ rất hung hăng và chẳng bao giờ chịu nghe ý kiến của ai cả.
Read More

Thứ Sáu, 29 tháng 10, 2021

Kiến


Đàn kiến thiên di
Trưa nay 
Chầm chậm 
Kéo dài qua trí nhớ
Read More

Thứ Hai, 18 tháng 10, 2021

Tự lưu đày



Tôi được nghe đĩa hát mới “Exiles” của Richter vào đúng thời điểm báo chí mạng đang tràn ngập hình ảnh những đoàn lưu dân Việt ùn ùn chạy xe máy hoặc bồng bế, dắt díu nhau lội bộ hàng trăm cây số để bằng mọi giá về được quê nhà sau nhiều tháng trời bị giam lõng trên đất người vì lệnh phong tỏa chống dịch. Dẫu chỉ là tình cờ, nhưng sự tương đồng nào đó về mặt tâm cảm giữa trạng huống được đề cập với những điều đang diễn ra trong thực tế khiến ấn tượng của tôi đối với đĩa hát này của Richter hình như không giống những lần nghe khác.
Read More

Thứ Ba, 12 tháng 10, 2021

(...)


Mấy bài thơ ngắn bất giác làm tôi nghĩ đến những điều kỳ dị đã và đang diễn ra quanh mình trong những tháng ngày cũng kỳ dị không kém của Covid-19. Ryszard Krynicki viết cho ai những bài thơ này nhỉ? Xem ra, về cơ bản, tinh thần của mọi cơn ác mộng đều có thể quy về một mẫu số chung!
Read More

Thứ Ba, 28 tháng 9, 2021

Trích đoạn từ một tiểu thuyết bị bỏ dở (5)


Em đứng nói chuyện với người bạn ở đầu phố, trên những bậc thang đá nối liền hai con dốc, một hướng ra phố chính, một đổ xuống phía bờ hồ. Trông thấy anh, em cười và đưa tay vẫy. Chiều có nắng nhưng không khí lạnh buốt. Gió thổi mạnh. Trên những mái phố cũ kỹ, nắng chiều nghiêng nghiêng rọi trên những viên ngói đỏ đầy rêu thứ ánh sáng vàng nhạt nhòa của những chiều cuối năm giáp Tết, lòng không buồn không vui nhưng da diết nhớ đến một điều gì đã mất, đã tàn phai, một điều mà chính mình cũng không biết là điều gì.
Read More

Thứ Năm, 9 tháng 9, 2021

Lang thang trong phòng



Chẳng có gì mới trong buổi chiều này. Tôi thấy mình đang lẩm nhẩm một bài hát cũ của Từ Huy. Bài hát ít phổ biến và có lẽ không được nhiều người biết tới, dù vậy tương hợp một cách lạ lùng với tình cảnh hiện tại: “Tôi bước đi âm thầm mà lang thang mãi trong căn phòng quạnh hiu…”. Gió tháng Chín rào rạt thổi ngoài cửa sổ, một cơn giông đang hình thành đâu đó phía chân trời.
Read More

Thứ Hai, 2 tháng 8, 2021

Nocturne


Gã thạch sùng
mặc tưởng trong bóng tối 
Quầng trăng đỏ quạch trên đôi môi người hát rong 
ngã vào đêm Đông phương 
Đứa con của mùa sương
treo cổ chết trên ngọn sầu đông cô độc bên hồ
Read More

Thứ Sáu, 30 tháng 7, 2021

Quasimodo


Những nụ cười hấp hối chờ trăng lên
Đêm nay đêm nay vọng về giữa ngực 
Gã đàn ông gù gióng mãi hồn chuông báo tử 
Cô gái nằm chờ trong im lặng 
Cái chết mang đi lời hứa hẹn sau cùng
Read More

Thứ Hai, 12 tháng 7, 2021

Km688+320. 1984


Em chọn chuyến tàu tốc hành đêm
Như chọn lấy một người tình 
                                              Trong vắng lặng 
Read More

Thứ Sáu, 9 tháng 7, 2021

Ta không thể giúp gì cho mi

 
Là sự bất lực, sự bàng quan, hay niềm trắc ẩn trước cái chết mang đầy tính biểu tượng của một thứ sinh thể phù du? Bài thơ ngắn của Krynicki không dưng làm nghĩ đến nỗi bất nhẫn của chàng Hư Trúc khi nhìn Đoàn Diên Khánh vì cuộc cờ Trân Lung mà chuẩn bị đưa đời mình vào tuyệt lộ, nhưng cũng lại khiến nghĩ đến Raskolnikov u ám đứng ở chân tường tuyệt vọng vung búa bổ vào đầu những thứ mà chàng tưởng đó là nguyên do của số phận.
Read More

Thứ Sáu, 25 tháng 6, 2021

Máu kẻ khác


                                                     * Kính tặng ông M.
Anh yêu em bằng máu của kẻ khác.
Read More

Thứ Ba, 22 tháng 6, 2021

Điệu kèn ai buốt trong tôi

 
Tôi thích nghe trumpet và có nỗi ám ảnh kỳ lạ với loại nhạc cụ này. Mỗi khi trumpet cất tiếng, tôi luôn cảm giác tiếng kèn vừa bất chợt mở ra cho tôi cánh cửa dẫn vào thế giới khác, một thế giới đã bị bôi xóa và phong yểm bởi sự lãng quên mà tiếng kèn chính là ánh chớp lóe, là câu thần chú hóa giải niêm ấn giúp tôi trong thoáng chốc nhìn thấy được những góc khuất sầu thảm nhất của tâm hồn con người với những niềm đau cổ xưa, những khát vọng, những hân hoan từ lâu đã hóa điêu tàn.
Read More

Thứ Năm, 13 tháng 5, 2021

Trích đoạn từ một tiểu thuyết bị bỏ dở (4)


 
Căn nhà lạnh lẽo. Buổi tối. Mưa rơi không dứt từ lúc chiều. Nơi khung cửa kính sũng nước, ánh sáng xanh của những ngọn đèn đường hắt vào nhòe nhoẹt. Chìm trong bóng tối, lạnh và ẩm, đồ vật trong phòng như cũng bị lây lan vẻ mệt mỏi của ngọn đèn được thắp lên nơi tận cùng gian nhà - chiếc chụp đèn cũ với những nét hoa văn cầu kỳ - ở đó, bóng tối đông lại quanh một quầng sáng vàng nhạt đổ trên sàn. Em lặng lẽ nhóm bếp. Củi ngo chẻ nhỏ bắt lửa cháy hồng lên trong lò.
Read More