Tôi có năm năm ngồi yên không nói
và mười năm sống để chờ một rạng đông khác thường
mọc lên từ hư không. Trong im lặng khiêm nhường
như loài cỏ mọn. Vây quanh chân ghế em ngồi.
Read More



Tôi vẫn nhớ như in dáng ngồi của chị trong căn phòng nhỏ, giữa đống vali áo quần vật dụng bị xáo tung giống vừa trải qua một trận bão. Đầu nghiêng nghiêng, tóc dài xõa sang một bên vai, gương mặt trắng xanh xinh đẹp của chị ánh lên quầng sáng mờ dịu trong căn phòng mà tất cả bắt đầu chìm vào bóng tối. Ngày đang tàn. Tiếng động của thành phố có những lúc bặt đi, im ắng như để lấy hơi phút chốc rồi lại rộ lên: tiếng còi xe, tiếng ì ầm của những đoàn thiết vận, tiếng xé gió của cánh quạt trực thăng ngang trời và tiếng đại bác... Đó là một trong những buổi chiều cuối cùng của tháng 3.1975 đầy náo động.