…Căn nhà lạnh lẽo. Buổi tối. Mưa rơi không dứt từ
lúc chiều. Nơi khung cửa kính sũng nước, ánh sáng xanh của những ngọn đèn đường
hắt vào nhòe nhoẹt. Chìm trong bóng tối, lạnh và ẩm, đồ vật trong phòng như
cũng bị lây lan vẻ mệt mỏi của ngọn đèn được thắp lên nơi tận cùng gian nhà -
chiếc chụp đèn cũ với những nét hoa văn cầu kỳ - ở đó, bóng tối đông lại quanh
một quầng sáng vàng nhạt đổ trên sàn. Em lặng lẽ nhóm bếp. Củi ngo chẻ nhỏ
bắt lửa cháy hồng lên trong lò.
Read More
Thứ Năm, 13 tháng 5, 2021
Thứ Ba, 27 tháng 4, 2021
Thứ Ba, 20 tháng 4, 2021
Ca sĩ phụ đề (và một kiến nghị)
Là một nhà toán học tài năng, tác giả của Bibi-binary system (hệ thống số dựa trên hệ thập lục phân thường được sử dụng làm cơ sở để phát triển các ứng dụng trình diễn âm thanh, đồ họa, ngữ âm mang tính không lường trước được như: nhạc ngẫu nhiên, thơ ngẫu nhiên, đồ họa ngẫu nhiên, số hóa màu hoặc biểu tượng kiến trúc), Boby Lapointe còn là một ca sĩ, diễn viên của hàng chục bộ phim điện ảnh và là nhạc sĩ với hơn 50 ca khúc đã được ghi đĩa và phát hành tại Pháp
Thứ Năm, 25 tháng 3, 2021
Gửi về đâu lời nhắn hỏi
Tôi vẫn nhớ như in dáng ngồi của chị trong căn phòng nhỏ, giữa đống vali áo quần vật dụng bị xáo tung giống vừa trải qua một trận bão. Đầu nghiêng nghiêng, tóc dài xõa sang một bên vai, gương mặt trắng xanh xinh đẹp của chị ánh lên quầng sáng mờ dịu trong căn phòng mà tất cả bắt đầu chìm vào bóng tối. Ngày đang tàn. Tiếng động của thành phố có những lúc bặt đi, im ắng như để lấy hơi phút chốc rồi lại rộ lên: tiếng còi xe, tiếng ì ầm của những đoàn thiết vận, tiếng xé gió của cánh quạt trực thăng ngang trời và tiếng đại bác... Đó là một trong những buổi chiều cuối cùng của tháng 3.1975 đầy náo động.
Chủ Nhật, 21 tháng 3, 2021
B-A-C-H
Nhạc của Bach là lý lẽ duy nhất chứng minh việc tạo ra vũ trụ không thể bị xem là một thất bại hoàn toàn. Câu phát biểu đầy vẻ khiêu khích này của Emil Cioran chắc chắn không phải là những lời xiển dương quá đáng mà nhân loại từng, đang (và sẽ tiếp tục) dành
để ca tụng cái di sản kỳ vĩ J.S. Bach đã để lại. Người ta còn có thể sử dụng thêm những cung bậc
ngôn từ nào để nói về nó? Và liệu có là phù phiếm không khi phải dùng đến thứ
phương tiện là nguồn gốc của mọi ngộ nhận để xưng tụng cái vẻ đẹp của vũ trụ âm
thanh chỉ có thể được cảm nhận bằng im lặng giao cảm và với niềm cô đơn ẩn mật
nhất của tâm hồn?
Read More
Thứ Năm, 11 tháng 2, 2021
Sáng nay gió nguyên hương
Thuở vừa xong trung học, một thời gian dài tôi bị thơ tượng trưng thu hút: Mallarmé, Rimbaud, Verlaine, rồi Valéry. Mà đặc biệt là Valéry! Đi đâu cũng kè kè bên mình tập Charmes của ông này (bản có phần chú giải dành
cho học trò trong tủ sách cổ điển của nhà Larousse), ra vẻ ghê lắm! Bài thơ đầu tay của tôi, nhưng sau đó lại được đánh số No.2, mở đầu bằng những hình ảnh “sặc mùi” symbolisme: “Hàng thập tự xanh em gieo trong hồn tôi đã mọc/ Một sớm phi thời gian/ Gió mừng rỡ bước hành hương/ Vầng mặt trời thơm sấp mình phụng lễ”, đại loại, những câu thơ “kêu váng vàng” như thế!
Read More
Thứ Ba, 2 tháng 2, 2021
Độc thoại sông
Thứ Tư, 27 tháng 1, 2021
Lãng-mạn-tro-tàn
Bạn từ Đức gửi về cho một CD của Heinz Holliger và nhắn bảo “Mày nghe thử, Romancendres của cha này rất tuyệt!”. Từ trước đến giờ tôi chỉ mới được biết Holliger trong vai trò một nhà chỉ huy dàn nhạc, một tay kèn obois danh giá, còn về sáng tác chỉ nghe loáng thoáng một vài tiểu phẩm nhưng thấy không mấy ấn tượng. Thế nhưng Romancendres, đúng như lời nhắn của bạn, quả là rất tuyệt: điên rồ, lạ lẫm, đầy mê hoặc.
Read More
Thứ Ba, 19 tháng 1, 2021
Trích đoạn từ một tiểu thuyết bị bỏ dở (3)
…Đừng bao giờ tin vào kỷ niệm, đấy có phải là
câu nói sau cùng Quỳnh nói với tôi, hai mươi ngày trước khi Quỳnh ra đi và vĩnh
viễn tan vào lòng biển? Những cây cườm thảo rải đầy hoa vàng xuống con đường nhỏ
dẫn ra cổng. Không có gió, thế nhưng những chùm hoa nắng cứ đong đưa đong đưa,
và tấm thảm hoa trên mặt đất như cũng chao đảo theo, lung linh hơn, chói gắt
hơn, thứ màu vàng buồn bã và day dứt.
Read More
Chủ Nhật, 27 tháng 12, 2020
Hai mươi bốn giả hài cú 2020
Lại tiếp tục tập hợp những mẩu ghi chép vụn nằm rải rác trong các cuốn sổ tay của năm. Chỉ một số mẩu ghi chép có đề rõ ngày tháng, nơi chốn, nguyên do, còn đa phần, do ỷ vào trí nhớ, tôi chỉ lớt phớt mấy chữ cốt để nhắc mình là chính, chẳng chịu ghi chú thêm gì. Giờ đọc lại, mới thấy đầu óc mình đã kém, nhớ nhớ quên quên, có chỗ nhíu mày nhíu trán vì ý tứ quá đỗi mơ hồ, lại có chỗ chẳng hiểu cớ chi mà mình viết vậy? Nhưng thế cũng hay! Sự lãng quên đôi khi giúp ta có thể nhìn ta như nhìn một kẻ
khác. Ghi chép vụn của cả 3 năm, nhưng tôi cứ theo lề cũ vẫn chỉ chọn
24 mẩu và tiếp tục gọi chúng là giả hài cú: Hai-mươi-bốn-giả-hài-cú-2020.
Read More
Thứ Tư, 9 tháng 12, 2020
Một ngày trong tháng Chạp
Khi mắt người khép lại
Chiều loang dần lên môi
Những giọt cười u ám
Cháy lên lần cuối cùng
Read More
Thứ Hai, 16 tháng 11, 2020
Sẽ nói trở lại, cùng em
Sẽ nói trở lại, cùng em
Về những cơn sốt dắt tôi đi xuyên ngang những cánh rừng mê sảng
Tình yêu là hàng nấm độc
Mọc từ vết tích xưa
Trên quá khứ mục nát
Read More
Thứ Tư, 28 tháng 10, 2020
Ngày trở lạnh
Ngọn gió chuyển mùa... Ôi, thi hứng nhà thơ! Read More
Thứ Sáu, 2 tháng 10, 2020
Tin vào ngày hôm qua
Tôi chưa bao giờ
là một fan của ban nhạc Beatles. Dù từng biết và thuộc rất nhiều bản hit của họ,
nhưng hình như tôi chưa bao giờ có ý định nghe và tìm hiểu về nhóm rock “nổi tiếng
hơn cả Chúa Jesus” này một cách nghiêm chỉnh, toàn thể, như thường làm vậy với
những nhà soạn nhạc mà mình yêu thích.
Read More
Thứ Tư, 16 tháng 9, 2020
Những người thiện hảo những kẻ công chính
Đọc đoạn văn về
những kẻ được gọi là những-người-thiện-hảo, những-kẻ-công-chính trong tác phẩm “Zarathustra
đã nói như thế” của Nietzsche, thật sự cảm thấy băn khoăn. Băn khoăn, băn
khoăn, và băn khoăn. Sớm ra, trời đất xám xịt. Dự báo thời tiết cho biết áp thấp nhiệt đới đang vào biển Đông và có thể mạnh lên thành bão... Còn có thể nói gì được nữa?
Read More
Thứ Năm, 10 tháng 9, 2020
Phải hét lên!
Issa, trong một
hài cú, viết rằng: ở cõi nhân gian này, chúng ta bước trên mái địa ngục mà ngắm
hoa bay! Đó là vẻ ung dung tự tại của người đã vượt thoát được mọi hệ lụy của
kiếp nhân sinh hay là lời luận tội mà thi nhân dành cho chính mình: ngay trên
miệng vực những khổ đau quằn quại của nhân quần sao có thể bàng quan làm thế?
Thứ Hai, 17 tháng 8, 2020
Tiếng người
Là nhà soạn nhạc đương đại luôn được thính giả mộ điệu khắp năm châu ngóng chờ dõi theo từng sáng tác mới, ngày 31 tháng Bảy vừa qua, Max Richter đã chính thức công bố phát hành “Voices” - studio album thứ 9 của ông, có thời lượng 56 phút soạn cho dàn nhạc, dàn hợp xướng, âm thanh điện tử, giọng nữ cao, vĩ cầm và dương cầm độc tấu.
Thứ Năm, 6 tháng 8, 2020
Con chim ngoan một ngày ngừng hót
Sáng ra, nhận
được tin nhắn của người bạn báo cho biết nhạc sĩ Nguyễn Tôn Nghiêm đã mất. Như phụ họa
cùng nỗi âu lo vì Covid-19 lại tái bùng phát, ảnh hưởng bão
số 2, trời Sài Gòn bắt đầu mưa gió sập sùi. Tôi không thân với NS. Nguyễn Tôn Nghiêm và cũng không có nhiều kỷ niệm với anh, thế nhưng, đọc dòng tin
nhắn lạnh căm mà người bạn vừa gửi cho trong cơn mưa rũ rượi sớm mai, chẳng hiểu sao tôi buồn buồn nhớ lại dáng ngồi của anh một trưa muộn nào đó
ở quán 49 Lê Quý Đôn: cô đơn, nhỏ thó, gầy guộc, một mình một bàn - và, như
anh nói với tôi khi tôi bước sang chào và chạm ly với anh: “Mình
không muốn làm phiền mọi người...”.
Thứ Ba, 21 tháng 7, 2020
Xưa có con thuyền bé...
Bài hát cũ của Cimarosa qua giọng hát Marie Laforêt nghe trên xe không dưng làm tôi nhớ lại
những buổi chiều hoang vắng trong khu vườn ngôi nhà của gia đình ở vùng ngoại ô
Thủ Đức những năm tháng tuổi trẻ xa lắc. Tôi nhớ thứ bóng tối sền sệt như bùn
loãng trộn cùng làn hơi nước mụ mị đùn lên từ những vũng ao hồ um tùm lau sậy
và cỏ lác quanh nhà, những hàng cổ thụ, những gốc trâm già đứng chết im trong
bóng ngày chạng vạng...
Thứ Sáu, 10 tháng 7, 2020
Mùa xuân hát
1. Mùa xuân đến hát bên thềm
Nhà em mỗi sớm đóa hồng
Nhẹ rung những cánh mây trời
Một sớm mùa xuân về hát tuổi em
Một sớm mùa xuân về hát mừng em…
Read More
Thứ Hai, 29 tháng 6, 2020
Chim hoét đen
Nghe lại một bài hát cũ trong bộ đĩa đôi “The White Album” lẫy lừng của ban nhạc huyền thoại Beatles: “Blackbird”. Được thế hiện trên nền nhạc đệm chỉ gồm một guitar acoustic, giai điệu đơn giản kết hợp lối hòa âm với những nét lướt đi lên ở bè trầm, những hợp âm giảm gợi nghĩ đến những khoảng tối bất chợt nào đó trong lòng người, tất cả những thứ “hoàn toàn có vẻ bình thường” ấy kết hợp với lời ca đẹp và đầy bí ẩn của Paul McCartney đã tạo cho Blackbird một sức ám dụ khó tả.
Thứ Bảy, 27 tháng 6, 2020
Viết trong khuya muộn
Khuya ngủ muộn cùng những nhạc khúc u uẩn của Gluck, thấy mình
bất giác bị đẩy về những phía sầu tối nhất của tâm hồn, phải đơn độc băng qua
địa ngục lạnh lẽo riêng biết mà chẳng có và chẳng vì một Eurydice nào cả,
lòng vắng không trong mỗi ngoái nhìn. Một tác phẩm nghệ thuật tuyệt diệu dường
như luôn chứa đựng trong bản thân nó, cái không thể nhìn thấy, cái không thể
nghe thấy, cái không được nhắc đến, đặc biệt, cái chiều thứ tư vô hình mà chính
người nghệ sĩ tạo ra nó cũng không hề tưởng tới.
Thứ Sáu, 22 tháng 5, 2020
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)























