Được bạn bè trong cộng đồng mạng chia sẻ cho một opera có chủ đề liên quan đến chiến tranh Việt Nam - Glory Denied - của nhà soạn nhạc lạ hoắc Tom Cipullo. Theo thói quen trước khi nghe một tác phẩm lạ, tôi thường vào wikipedia tìm hiểu chút ít về tác giả của nó, và thế là lòi ra nhạc phẩm này: “Another Reason Why I Don’t Keep a Gun in the House”. Tò mò trước cái tiêu đề đẫm chất văn hóa súng đạn kiểu Mỹ, tôi lại dấn thêm vào youtube tìm kiếm, hóa ra dân chơi nhạc salon Mẽo đã hát um xùm “Another Reason…” từ rất lâu.
Thứ Năm, 29 tháng 6, 2017
Thứ Sáu, 16 tháng 6, 2017
Nốt nhạc sai
Ở thành phố
Bruges nước Bỉ cách đây vài trăm năm, nghe kể rằng một cô bé 9 tuổi trong dàn đồng
ca nhà thờ đã bị chặt đầu khi hát sai một nốt trong bản Misa được thực hiện tại
đại thánh đường của thành phố trước toàn thể hoàng gia.
Thứ Sáu, 9 tháng 6, 2017
Thơ cho ngày sinh nhật
Tiếng cười ấy đã
băng qua những mùa hè bát ngát
Biển còn duềnh
sóng đến tàn cuộc
Gió chưa dứt hơi
Trên những bến bờ,
cồn cát và phố hẹp buồn thảm
Read More
Thứ Sáu, 2 tháng 6, 2017
Gai hồng
Đọc bài thơ ngắn
của Adam Zagajewski (trong tuyển thơ Ba Lan “Spoiling Cannibal’s Fun” do
Stanilaw Baranczak và Clare Cavanagh tuyển chọn và giới thiệu), không dưng nghĩ
đến cái trách nhiệm nặng nề mà con người lâu nay cứ trút lên vai thi ca và bắt
thi ca phải gánh vác. Biết nói gì thêm với đề tài của tranh luận muôn thuở về
chức năng của văn chương nói riêng và nghệ thuật nói chung này?
Thứ Ba, 30 tháng 5, 2017
Tản mạn quanh chuyện giai điệu
Có một giấc mơ kỳ
lạ thường trở đi trở lại với tôi. Tôi mơ thấy mình ngồi trước một cây đại phong
cầm với ba bốn tầng phím bấm cùng hệ thống pedal phức tạp mà tôi chẳng biết chút
gì về cách thức sử dụng; ngồi trước cây đàn ống khổng lồ ấy, tôi như một người
mù dọ dẫm trên những bàn phím của cây đàn xa lạ để gắng thể hiện lại một giai
điệu rất đẹp vừa bất chợt hát lên trong đầu. Thế nhưng, thật thảm hại, tôi cứ liên
tục bấm sai nốt, sai hợp âm và vụng về phá hỏng hoàn toàn giai điệu mà mình vừa
tìm thấy!
Thứ Hai, 15 tháng 5, 2017
Mùa hạ đến đón em đi
Bài hát đầu tiên viết cho tuổi thiếu nhi hồn nhiên trong sáng vào mùa hè năm 1987, thoắt đó mà đã tròn 30 năm, quãng thời gian đủ dài để những cô bé, cậu bé từng hát bài hát đầu tiên đó của tôi năm xưa đi hết đến quá nửa đời người, đã làm cha, làm mẹ và… quên lãng. Tưởng chừng chỉ mới hôm qua, tôi mang bài hát vừa viết xong đến hát cho hai người bạn là NS. Lê Vinh Phúc và NS. Lê Quốc Thắng nghe ở Nhà Thiếu nhi Quận 1.
Thứ Ba, 9 tháng 5, 2017
Đời nhạc sĩ...
Mượn một số tình
tiết trong cuộc đời các nhạc sĩ thiên tài trong lịch sử âm nhạc cổ điển Tây
phương để viết nên bài thơ đầy ám ảnh về kiếp sống, về những nỗi đau cũng như
niềm hoan lạc của con người trên hành trình sáng tạo, Dana Gioia đã tạo ra được
một phức hợp vượt quá cái khuôn khổ hạn hẹp của một thi phẩm; ở đó, ngôn ngữ,
âm thanh, hình ảnh được xếp chồng lên nhau, trộn lẫn vào nhau trong một thứ
không gian và thời gian phi thực, phi tuyến tính, những mạch ngầm điển cố đa tầng,
đa nghĩa và giàu tính biểu tượng.
Read More
Thứ Ba, 25 tháng 4, 2017
Nhiều khi tôi muốn bỏ đi thật xa...
Sáng ra, bỗng thấy lòng mình sến rện, đánh xe đi làm mà trên đường không ngớt lảm nhảm một câu hát cũng sến rện như lòng mình: “Nhiều khi tôi muốn bỏ đi thật xa…”(1). Trời Sài Gòn tháng Tư mới sớm mai đã phả hơi nóng hừng hực. Xe qua cầu ùn tắt một lúc rõ lâu. Trên đỉnh dốc, nhìn bầu trời Sài Gòn xám xịt khói bụi bên trên những tòa cao ốc mới xây vươn cao tua tủa như một đám chông nhọn, tôi phát hoảng khi nghĩ đến việc chỉ lát nữa thôi mình sẽ phải lặn chìm vào trong đám mịt mù hỗn độn đó, như một gã thợ lặn cắm đầu xuống dòng sông đen kịt mà lại chẳng rõ mình đang mò mẫm tìm kiếm điều gì…
Thứ Ba, 11 tháng 4, 2017
Đọc lại một cuốn sách cũ
Những ngày nghỉ, lai rai đọc lại
một cuốn sách cũ, cuốn sách của thời vừa xong trung học háo hức tìm đến vì nghe
kể nó từng là sách gối đầu giường của nhiều thế hệ cha anh. Đọc lại, lúc lướt
nhanh, lúc đủng đỉnh, trong những trang sách ấy, thấy lại mình thời tuổi trẻ, vui
vui buồn buồn nhớ nhớ quên quên với những mảnh ký ức tưởng chừng đã vĩnh viễn
thất lạc.
Thứ Hai, 3 tháng 4, 2017
Tặng phẩm
Là một
bài thơ ngắn nhưng chứa đựng những trải nghiệm sâu xa của cả một đời người, một tiến
trình dằng dặc vượt qua những u mê hôn muội để đến được bến bờ ánh sáng, nơi vô
ngã vô chấp, nơi chỉ còn “biển xanh và những cánh buồm”. Chẳng hiểu vì sao đọc đoản
thi này của Czeslaw Milosz tôi cứ hình dung ra cái thứ biển xanh biêng biếc cùng
những cánh buồm lung linh niềm yêu sống thấp thoáng trong những bức tranh của
Henri Matisse…
Thứ Hai, 20 tháng 3, 2017
Chuyện vẽ vời (2)
Luôn luôn có hoa cho những ai muốn nhìn thấy
chúng, danh họa Henri Matisse từng nói như vậy. Có dễ dàng làm được điều đó
không nếu cuộc đời cứ vây bủa ta bằng những gì tối ám?
Thứ Năm, 16 tháng 3, 2017
Phong cách là câu trả lời cho mọi thứ!
Sống giang hồ, bạt
mạng, như một kẻ ngoài lề xã hội, làm bất cứ việc gì từ rửa chén, nhân viên lò
sát sinh đến tài xế xe tải và hầu như lúc nào cũng say sưa nhếch nhác, thế
nhưng Charles Bukowski luôn được xem là một nhà thơ có sức hấp dẫn
lớn và là một trong những nhà thơ Mỹ đương thời có sách bán chạy nhất. Thơ của
ông sống động, mang đầy hơi thở bụi bặm của cuộc đời và sẵn sàng đề cập đến mọi
đề tài cấm kỵ nhất của xã hội như rượu chè, đĩ điếm, tình dục…
Thứ Tư, 8 tháng 3, 2017
Chuyện vẽ vời (1)
...Tôi chẳng nhớ hộp chì màu đầu tiên tôi được mẹ
mua cho năm lên mấy tuổi, cũng chẳng nhớ nổi từ khi nào cái mơ ước được làm họa
sĩ lại len lỏi vào đầu óc của tôi, nhưng tôi nhớ hình như mình bắt đầu thích vẽ
nhăng nhít đủ mọi thứ từ khi còn bé lắm.
Thứ Tư, 1 tháng 3, 2017
Ngụy thi sĩ...
Tôi không được nghe nhiều âm nhạc của Leonard Cohen, đã vậy, trong ít ỏi những ca khúc Cohen tôi hay nghe (khoảng trên dưới chục bài), hầu hết chỉ thông qua niềm yêu thích miên viễn của tôi dành cho giọng ca Judy Collins khi trình bày nhạc ông (*). Được đánh giá là một trong những ca sĩ - nhạc sĩ cuốn hút và bí ẩn nhất kể từ thập niên 1960 đến nay, Leonard Cohen còn là nhà thơ, tiểu thuyết gia có nhiều đóng góp lớn cho nền nghệ thuật đương đại, đồng thời cũng là một cây cọ rất tài năng (dù ông luôn tự diễu mình chỉ là một “ngụy thi sĩ”).
Thứ Sáu, 17 tháng 2, 2017
Hoa chuông xanh
Một bài hát ngày mới ngoài hai mươi tuổi, viết trong khu vườn hoang tịch của gia đình vùng ngoại ô Sài Gòn thời chưa đô thị hóa. Những chiều nhạt nhòa một mình đứng trong vườn nghe gió thổi, tiếng vọng lại của đời sống vừa gần gụi vừa xa xôi phía bên kia vườn, phía ngoài lộ, chuyến xe buýt muộn, tiếng chuông chùa và tiếng lóc cóc của chiếc xe thổ mộ cuối ngày đưa các mẹ các chị về từ chợ xa (đôi mắt rầu rĩ của con ngựa gầy kéo xe còn in soi trong trí tưởng), tiếng xào xạc lá những bông hoa chuông xanh bên bờ dậu và vô thanh là tiếng của lòng mình: xiết bao ngây thơ xiết bao non nớt!…Chợt nghĩ, nếu được đi lại từ đầu những ngày tuổi trẻ, mình sẽ làm chi đời mình?
Thứ Năm, 9 tháng 2, 2017
Cô em họ và một vài mảnh ký ức rời…
Vừa rồi gặp lại V.A.
- cô em họ đã lâu không gặp - trong đám tang của mẹ cô (là dì ruột tôi). Cùng
quẩn quanh ở Sài Gòn, nhưng chẳng mấy khi chúng tôi gặp nhau - hai năm, ba năm,
có khi còn lâu hơn nữa. Nhận được tin báo, tôi ghé nhà, thấy cô ngồi lặng lẽ
hút thuốc lá dưới chân linh cữu mẹ, mệt mỏi, u buồn và xiết đỗi già nua. Trời ạ,
cô em họ xinh đẹp dân trường đầm nói tiếng Tây như gió ngày nào của tôi bây
giờ đã là một bà già như thế rồi sao?
Thứ Năm, 2 tháng 2, 2017
Sự quan trọng của con mèo...
Đầu năm lên mạng
đọc được một truyện ngắn của Paul Coelho. Truyện chỉ có vài trăm chữ, chứa chưa
đầy một trang giấy nhưng gợi mở biết bao điều. Bất giác ngó lại đời mình, ngó lại
biết bao nhiêu những dặm đường đời đã đi qua, nhớ rằng mình đã từng lờ mờ nhận
ra được điều mà Coelho nói đến, không ít lần đã dợm bước vượt qua cái ranh giới
vô hình của thứ ám thị tập thể luôn giam giữ mình trong mụ mị của thói quen cố
hữu;
Thứ Năm, 26 tháng 1, 2017
Đón xuân mới bất chợt nhớ đôi vần thơ xưa
1.
*Nhớ Nguyễn Du -
Đoạn trường tân thanh
Không cỏ non xanh chân trời, không cành lê trắng điểm
Không hoa ghen thua thắm tươi, không liễu rủ hờn
Tóc vàng, môi tím, áo pull trần vai, quần skinny xé
gối
Trên vespa em phóng ngang phố xuân rực chín như một quả táo hồng.
Read More
Thứ Hai, 23 tháng 1, 2017
Một triệu trái dưa hấu
Đưa vợ con đi chợ
Tết, đứng tần ngần trước cửa hàng dưa hấu chất cao như núi, nửa muốn mua nửa lại
không, vì hình như dưa hấu không còn là thứ cây trái mang hương vị độc quyền của Tết nữa. Nhớ
thuở còn bé, mỗi khi nhìn thấy màu đỏ ngọt ngào của lát dưa hấu là biết rằng
ngày Tết đã cận kề, như vị mứt gừng, như vị hạt dưa, như mùi thơm hăng thoang
thoảng của cải tần ô hoa vàng trong bát canh ký ức – là một thứ madeleine kiểu
Proust trong kỷ niệm tuổi thơ xưa.
Thứ Sáu, 13 tháng 1, 2017
Hai mươi bốn hài cú 2016
Tiếp tục tập hợp
những mẩu ghi chép vụn vặt rải rác trong các sổ tay và bản thảo của mình năm 2016,
tôi chọn ra một số và bỏ chung chúng vào một cái giỏ có tên là “Hai mươi bốn
hài cú”. Như một ngoái nhìn và là một tiếp nối của “Hai mươi bốn hài cú 2015”, tập
hợp 2016 vẫn chẳng tuân theo bất cứ một quy chuẩn nào của thể loại này, dù vậy, xin
được tiếp tục gọi những ý nghĩ thoáng qua đó như vậy - với một nụ cười ẩn mặc
theo nghĩa đen của chúng: những hài cú. (TTS)
Thứ Bảy, 7 tháng 1, 2017
Vùng của Apollinaire
Tôi được đọc Zone của Apollinaire khi
vừa rời khỏi trung học, trong tuyển tập Apollinaire do nhà Pierre Seghers
thực hiện (1956) mà một người bạn lén lấy từ tủ sách của mẹ cho mượn. Từ thế giới của Huy Cận
- Xuân Diệu đến với thế giới của Apollinaire, mà đặc biệt là Zone, hệt như một
cú rơi tự do từ trên mây xuống thẳng… luyện ngục, cảm giác thảng thốt đến
tột độ! Nhưng có thể nói, thơ Apollinaire đã mở ra cho tôi một chân trời mới đầy
những-đường-bay, mà xuất phát điểm từ Zone, tôi chạy lấy trớn để... lao mình xuống
những vực thẳm này khác của nghệ thuật.
Thứ Tư, 28 tháng 12, 2016
Capri
Đêm qua tôi mơ
thấy Capri, con chó đã gắn bó xiết bao với thời niên thiếu của tôi, từng cùng
tôi đi xuyên qua những mùa đông thăm thẳm của miền Trung thời hậu chiến u buồn
và tối ám. Capri đến ngồi dưới chân tôi, nó dụi chiếc mũi nóng và ẩm vào đầu gối
tôi, ngước đôi mắt vàng sáng đầy tin tưởng nhìn tôi, chờ tôi cúi xuống vuốt ve,
nói chuyện với nó, như thể nó chưa chết, chưa từng rơi thỏm vào cái hố đen thăm
thẳm sâu gần 40 năm của lãng quên; và tôi, tôi vẫn là một cậu bé như ngày nào
trên bãi biển mùa đông đang dạo chơi cùng con chó yêu quý của mình.
Thứ Ba, 6 tháng 12, 2016
Trong thiên đường của sự ngu muội
Đọc báo ngày, mỗi khi nhìn thấy có một cái tin ghê tởm về một tội ác ghê tởm
nào đó mới vừa
xảy ra hay vừa
mới bị phanh phui, tôi thường lãng tránh bằng cách chỉ lướt
nhanh trên cái tít lớn của mẩu tin rồi mau chóng
đẩy mắt mình sang một bài
viết khác, bình thường và lành tính! Như thể làm vậy
tôi sẽ tự dối được mình rằng thế giới đã bình an hơn, tránh được một ám ảnh khó
chịu, một nỗi tức giận (hay nỗi bất lực) mơ hồ có thể làm hỏng mất tâm trạng của
mình nguyên cả một ngày...
Read More
Thứ Sáu, 25 tháng 11, 2016
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)




















.jpg)

