Buổi sáng đi làm, trong đầu cứ lảng vảng câu hát mà tôi chịu chết không thể nào nhớ ra nổi mình đã từng nghe thấy nó ở đâu:
“Far away places with strange sounding names... Those far away places…”. Có những
bài hát kỳ lạ thế! Chúng đến và lưu lại trong trí nhớ từ lúc nào chẳng rõ, tựa những hạt cây im lặng ngủ trong đất chờ đến một thời điểm ngẫu nhiên nào đó mới
đột ngột trồi lên, đột ngột thức giấc: “Những chốn xa xôi với những cái tên nghe
thật lạ lùng đang gọi, đang gọi tôi…”.
Thứ Ba, 16 tháng 5, 2023
Thứ Sáu, 14 tháng 4, 2023
Thứ Tư, 5 tháng 4, 2023
Một sinh vật trong suốt, óng ánh nghịch lý
“Tôi không bao giờ muốn được định nghĩa một cách
dễ dàng. Tôi thà lơ lửng trong tâm trí người khác như một thứ gì đó hoàn toàn
trơn chảy và không thể nhận biết được; giống một sinh vật trong suốt, óng ánh
nghịch lý hơn là một con người thực tế”.
Thứ Tư, 29 tháng 3, 2023
Hãy ngủ đi!
Tôi e rằng phải có đến 99,9% các tác giả (là nhà
văn, nhà thơ, đạo diễn hoặc nhạc sĩ) sẽ lập tức nổi giận cho là bị xúc phạm, bị
sỉ nhục, hay ít nhất cũng cảm thấy “bị tổn thương sâu sắc” nếu như có ai đó bảo
sáng tác của họ đã khiến cho người đọc, người xem, người nghe phải ngủ gục! Đối
với đa số, đặc biệt là với giới phê bình, khái niệm “gây buồn ngủ” gần như gắn
liền với hàm ý chê bai, diễn tả sự thất bại của một tác phẩm văn học nghệ thuật
trước công chúng của nó.
Thứ Năm, 16 tháng 3, 2023
Bài thơ cuối cùng của Bukowski
Ngày 18 tháng 2 năm 1994,
18 ngày trước khi mất vì bệnh bạch cầu ở tuổi 73, Charles Bukowski cho lắp đặt
một máy fax tại nhà riêng và lập tức gửi bài-thơ-fax đầu tiên của ông đến nhà
xuất bản bằng phương tiện công nghệ mới toanh này. Than ôi, đây cũng là bài thơ cuối cùng của
nhà thơ giang hồ sống bạt mạng như một kẻ ngoài lề xã hội - kẻ mà tạp chí Time
năm 1986 từng xem là người chỉ được “vinh danh bởi tầng lớp hạ lưu Mỹ”(1), một
nhà thơ tồn tại “nhờ những trò hề và những màn trình diễn hề có chủ ý của
mình”(2).
Thứ Ba, 28 tháng 2, 2023
Nhà tiên tri của âm nhạc tương lai
Chỉ
để lại vỏn vẹn chưa đến 20 tác phẩm lớn nhỏ kể cả những phác thảo dở dang mà
sau khi ông mất người môn đệ trung thành là Chou Wen-chung mới tiếp tục hoàn
tất, Edgard Varèse vẫn được xem là một trong những người đi tiên phong có ảnh
hưởng lớn của nền âm nhạc hiện đại và là cha đẻ của âm nhạc điện tử. Để nghe
toàn bộ tác phẩm của Varèse chỉ mất đúng 2h29’33” theo thời lượng các bản ghi âm của
Riccardo Chailly do DECCA phát hành (gồm 2 đĩa), bằng độ dài một opera cỡ trung
bình của Richard Wagner chẳng hạn Das Rheingold, nhưng thời lượng đó cũng
đã đủ để Varèse đưa chúng ta vượt khỏi mọi biên thùy để đến những vùng đất mới,
những vùng trời mới và những thế giới mới - lạ lùng kỳ diệu của âm thanh.
Thứ Năm, 5 tháng 1, 2023
Hai mươi bốn giả hài cú 2022
Những mẩu ghi chép vụn trong sổ tay năm 2021
và 2022. Lọc bỏ ra những gì tối ám của cơn-ác-mộng-2021, những thiên kiến mang hơi hướm chính trị mà chính mình cũng cảm thấy đó là... thiên kiến (!), những suy nghĩ lung tung về âm nhạc trong khi nghe và sáng tác (những mẩu có thể gom thành một tập hợp riêng khác, đọc chắc cũng vui vui!), và cuối cùng, những thứ viết ra chỉ duy nhất để giúp mình lãng quên! Như thế, vẫn chỉ chọn 24 mẩu và tiếp tục gọi chúng là giả hài cú (fake-haiku):
Hai-mươi-bốn-giả-hài-cú-2022. (TTS - 1.2023)
Thứ Sáu, 23 tháng 12, 2022
Nghe Piazzolla trên vỉa hè Sài Gòn
Cà
phê vỉa hè sớm mai với máy nghe nhạc bỏ túi và âm nhạc Piazzolla. Năm
sắp tận, đã bắt đầu bước sang tuần lễ cuối cùng và những ngày cuối cùng của tháng
12. Nhịp sống đô thị vun vút lao đi như muốn hất tung những kẻ lơ ngơ đứng trên đường
chạy của nó. Lâu
lắm rồi tôi mới lại ngồi cà phê ở chỗ này. Phố xá Sài Gòn thay đổi với tốc độ
chóng mặt. Phía bên kia vòng xoay công trường, chỗ gần thủy đài cũ (bây giờ là
trụ sở mới của công ty điện lực), những năm 80 san sát hàng quán vỉa hè, mà vào
những sớm Chủ nhật, đường phố vắng tanh, từ chỗ làm đêm ở Dakao tôi nhớ mình
thường mắt nhắm mắt mở đạp xe qua đó ghé uống một ly cà phê toàn vị bắp rang
rồi mới đến Nguyễn Du chui vào lớp hòa âm (nhạc viện mở ngoài giờ),
đầu óc vẫn còn đờ đẫn vì cơn buồn ngủ.
Thứ Năm, 1 tháng 12, 2022
Một đoạn đơn
Ca khúc một đoạn đơn, ngắn và cô đọng nhất trong
chừng mực có thể, kiểu khúc thức này ngày xưa tôi rất thích sử dụng. Giống một lời nghêu ngao trong nhất thời người ta buột miệng cất tiếng, không hẳn vì vui,
không hẳn vì buồn, không hẳn vì bất cứ điều gì trong những rối rắm đang vây bủa
và thường xuyên vây bủa xung quanh đời sống chúng ta; không dụng công, không
lên gân, không cầu kỳ kỹ thuật, hát như khi ta hát một mình và chỉ một mình, rồi quên; tôi thường
muốn và ước mình viết được những bài hát kiểu vậy.
Thứ Tư, 30 tháng 11, 2022
Rỗng
Chạy
trốn những giờ phút trống rỗng của tâm hồn mình là một việc làm vô ích và bất
khả. Bởi, sự trống rỗng ấy là một thứ hiện hữu phi hiện hữu. Tất cả những gì
chúng ta gán cho sự trống rỗng phụ thuộc vào cách chúng ta nhận thức về nó. Như
kẻ gắng lấp đầy vũ trụ của mình bằng những bóng ma, có cảm giác tất-tần-tật những
điều tôi đã làm trong cuộc đời mình là một sự thừa nhận cái trống rỗng siêu
hình nằm chình ình trong ý thức của mình.
Thứ Hai, 28 tháng 11, 2022
Thứ Hai, 21 tháng 11, 2022
Trong cơn mưa sớm mai
Những cơn mưa sớm mai tháng 11 Sài Gòn giai đoạn chuyển mùa thường làm tôi nghĩ đến những nỗi niềm dang dở, những điều người ta định thổ lộ, định giãi bày nhưng cứ đắn đo dằng dưa mãi rồi lại chọn lấy sự im lặng. Nền trời xám nhẹ. Mưa hạt nhỏ. Phân vân rơi giữa ngơi tạnh và mịt mù. Như thể nó là lát cắt mỏng của một ngày mưa nào đó đã xa, không nằm trong thời gian, không cả trong không gian, nó là thứ mưa của ký ức, vô sắc và vô thanh.
Thứ Hai, 24 tháng 10, 2022
Quyền mệt mỏi
“Và dù gì đi nữa, chẳng lẽ bạn không có quyền cảm
thấy mệt mỏi hay sao?”. Thật vậy, trước những hiển lộ của một xã hội mang đầy tính giả hình như hôm nay, chẳng lẽ bạn và tôi, chúng ta không có quyền
cảm thấy mệt mỏi hay sao? Đọc lại mẩu truyện nhỏ của Kafka và tìm thấy được
chút xíu sự ủng hộ cho nỗi mệt mỏi chán nản của mình, dẫu tận đáy lòng vẫn biết,
sự “mệt mỏi” này sẽ là tấm áo trùm bi thảm khởi đầu cho sự vô cảm và bàng
quan!
Thứ Sáu, 30 tháng 9, 2022
Thứ Năm, 29 tháng 9, 2022
Giữ lại và bỏ đi
Họa sĩ biếm họa người Mỹ
Scott Adams có một câu nói rất thú vị liên quan đến công việc sáng tác và bản
lĩnh nghệ thuật của người nghệ sỹ, đại ý: sáng tạo thì cho phép người nghệ sĩ mắc
sai lầm, nhưng nghệ thuật là họ phải biết giữ lại những cái nào (và bỏ đi những
cái nào). Thời trẻ, tôi viết nhạc nhanh và dễ như lấy đồ từ trong túi ra.
Chỉ cần ngồi vào đàn và với chút ít quyết tâm (!), thể nào buổi làm việc ấy tôi
cũng tìm ra được ý tưởng và giai điệu cho bài hát mới, còn hay hoặc dở, nói
theo kiểu Hoài Linh trong một tiểu phẩm hài của anh ta, thì: hên xui!
Thứ Năm, 15 tháng 9, 2022
Nhật thực
Có việc đi ngang Định Quán giấc quá Ngọ, ghé vào tiệm
ăn bên đường ăn trưa cùng với gia đình. Từ nhà hàng nhìn ra phía cầu La Ngà san
sát nhà bè nuôi cá bỗng nhiên nhớ lại cái buổi sáng cùng mấy người bạn phóng xe
máy hơn trăm cây số từ Sài Gòn lên đây xem nhật thực. Không thể tin được là đã
gần 30 năm...
Thứ Tư, 24 tháng 8, 2022
Thứ Sáu, 29 tháng 7, 2022
Thứ Sáu, 22 tháng 7, 2022
Dạ oanh
Tôi chưa nhìn thấy và cũng chưa được nghe
tiếng hót của dạ oanh ngoài đời thực bao giờ. Tên gọi chim dạ oanh hình như chỉ mới xuất hiện trong những dịch bản tiếng Việt khoảng vài ba chục năm trở lại đây. Trước đó, khi chuyển ngữ các văn bản có nhắc đến dạ
oanh, người ta thường đồng nhất loài chim này (trong cách gọi thông thường tiếng Anh “Nightingale”,
tên khoa học Luscinia megarhynchos) với họa mi (Chinese hwamei, tên khoa học
Garrulax canorus), hoặc đôi khi với sơn ca (Lark - tên khoa học Alaudidae) - hai
loài chim mà những nghiên cứu về tập tính cho biết chúng chủ yếu chỉ hót vào
ban ngày, khác với dạ oanh thường hay hót ban đêm.
Thứ Năm, 30 tháng 6, 2022
Thứ Năm, 23 tháng 6, 2022
Chopin vẫn còn ở đấy
Đêm mưa nghe Chopin, bất giác thấy mình bước vào
một cơn mưa khác. Mưa của những ngày tuổi trẻ trong khu vườn ngoại ô thời xa vắng.
Mưa dịu mát những tối mùa hè, chờn vờn lạnh những khuya thềm gió tạt, rơi trên
những vòm lá còn xanh ngút đam mê và thì thầm đôi khi trong cõi sầu u khép cửa
của lòng mình. Tôi nhớ căn phòng làm việc hẹp tí trong cái garage cũ và những
đĩa 33 tour Chopin đầu tiên của tôi. Nhớ những đêm khó ngủ trở dậy nghe Martha
Argerich đàn.
Thứ Tư, 4 tháng 5, 2022
Chó sủa trăng
Tôi
không thích những giấc mơ về sáng. Đấy thường là những giấc mơ xấu, kết quả của
một đêm trằn trọc nằm dỗ hoài giấc ngủ không chịu đến, khi ta đã tuyệt vọng
cùng tiếng tích tắc của đồng hồ cứ trêu ngươi gieo mãi sự trống rỗng vào trái
tim ta lạnh toát, ta bất chợt thấy mình bị dìm vào một thứ giấc ngủ ngắn, nông
choèn, đầy những hình ảnh quái dị và tối ám.
Thứ Ba, 19 tháng 4, 2022
Trích đoạn từ một tiểu thuyết bị bỏ dở (7)
…đơn điệu. Những đường phố kéo dài vô tận. Phố nối
phố. Hết con phố này lại đến một con phố khác, những ngã tư, những thân cầu bắc
ngang những con kênh ngập ngụa bùn đen và rác rưởi. Lại một con phố nữa,
cũng thảm não và điêu tàn như những con phố kia, một đường cống lộ thiên nằm
trơ mình dưới nắng. Thành phố, nghe chìm xuống, tất cả những gì cuối cùng còn
sót lại của một đời sống ồn ào đang lịm dần vào giấc ngủ ban trưa: những bóng
người chập chờn qua lại trên các vỉa hè lát đá bụi bặm, mà lát nữa đây, sẽ
thình lình chìm lỉm vào một ngõ hẻm bẩn thỉu nào đó của thành phố, mắt lóa nắng,
bước vào bóng tối căn nhà mình như những người mù
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
