Mượn một số tình
tiết trong cuộc đời các nhạc sĩ thiên tài trong lịch sử âm nhạc cổ điển Tây
phương để viết nên bài thơ đầy ám ảnh về kiếp sống, về những nỗi đau cũng như
niềm hoan lạc của con người trên hành trình sáng tạo, Dana Gioia đã tạo ra được
một phức hợp vượt quá cái khuôn khổ hạn hẹp của một thi phẩm; ở đó, ngôn ngữ,
âm thanh, hình ảnh được xếp chồng lên nhau, trộn lẫn vào nhau trong một thứ
không gian và thời gian phi thực, phi tuyến tính, những mạch ngầm điển cố đa tầng,
đa nghĩa và giàu tính biểu tượng.
Read More