Tôi có một giấc
mơ kỳ cục. Tôi mơ thấy mình đứng xếp hàng, một hàng người dài dằng dặc xếp dọc theo
một con phố nửa quen nửa lạ hoang vắng và buồn thảm đâm thẳng xuống một bãi cát
mà nơi tận cùng là bờ nước của biển sâu thẳm đang gầm gừ tung bọt trắng. Câm lặng,
thản nhiên, vô hồn, hàng người cứ thế nối đuôi nhau đi thẳng xuống biển, hết
người này đến người khác, bước xuống nước như thể bước vào một đám sương mù,
chìm khuất rồi dần lút mất.
Thứ Ba, 8 tháng 5, 2018
Chủ Nhật, 29 tháng 4, 2018
Uống mưa. Giếng nước. Rượu Cutty Sark và nhạc Phục hưng
Tôi mơ thấy mình uống mưa. Thứ mưa bóng mây ngắn ngủi mùa hè thường vội vã chạy ngang qua phố, hắt vào ta những hạt mưa nóng ấm còn nguyên cả mùi nắng khét. Tôi mơ thấy mình uống thứ mưa đó, ngửa mặt hớp lấy những giọt nước tung tóe từ một cõi nào xa lắm, như thể bên ngoài cả những vòm trời, để làm dịu cơn khát đang bốc cháy trong cổ họng mình…
Thứ Hai, 16 tháng 4, 2018
Ghi chép vụn trong những ngày nắng nóng
Thứ Bảy, 7 tháng 4, 2018
Đôi khi bỗng là nỗi nhớ...
Bài hát viết khi vừa rời khỏi ngưỡng cửa trường trung học và được chép lại nắn nót trên trang vở học trò. Những giấc mơ, những hoài vọng, những mẩu ký ức buồn bã thật-có-và-không-thật-có cùng những cơn mưa đêm trong khu vườn cũ ngoại ô Sài Gòn mùa hè năm 1982 đã tạo nên giai điệu đó. Tôi chưa từng mang bài hát này ra khỏi nơi cư ngụ của nó là đống bản thảo lộn xộn, vô trật tự giữa những tác phẩm đã hoàn thành với những tác phẩm chỉ mới ở dạng phác thảo: những tác phẩm dở dang và có thể mãi mãi dở dang của tôi.
Read More
Thứ Bảy, 31 tháng 3, 2018
Tiếng chuông
Dọn đống sách vở để bừa bộn trong ngăn tủ cạnh bàn
làm việc, có cuốn nội san cũ của trường đại học mà tôi đang công tác
nằm lạc lõng ở đó, đang định vất đi thì tình cờ lật đúng trang in một
bài thơ của mình. Bất giác, thấy đủ thứ bụi mờ dâng lên từ ký ức,
bụi mờ của số báo in năm 2008, bụi mờ của bài thơ viết năm 1986 và
bụi mờ của những kỷ niệm thấp thoáng thời tóc xanh thơ dại đã nghìn
trùng...
Thứ Ba, 27 tháng 3, 2018
Tàu-lửa-tức-thời
Nicanor Parra có
bài thơ khá hí lộng về một thứ gọi là dự-án-tàu-lửa-tức-thời, theo đó, đầu máy của
con tàu tức thời này nằm ở đích đến, còn đuôi tàu, những toa cuối cùng sẽ nằm
trên điểm khởi hành. Theo cách diễn giải của Parra, giả dụ với tàu-lửa-tức-thời
Sài Gòn - Hà Nội, một hành khách sẽ lập tức đến Hà Nội ngay phút giây hắn ta vừa
bước chân lên toa tàu cuối cùng đang nằm ở Sài Gòn.
Thứ Hai, 19 tháng 3, 2018
Con tắc kè hoa vĩ đại
“Nhạc sĩ tắc kè hoa, người đàn ông của một
ngàn lẻ một phong cách...” (Olivier Messiaen)
Read More
Thứ Ba, 6 tháng 3, 2018
Thứ Bảy, 24 tháng 2, 2018
Những nhà thơ vườn
Đọc thấy trong
Thế-giới-không-kết-thúc của Simic một đoạn thơ xuôi đầy hí lộng, đỏ
mặt vì ngỡ tác giả có cặp mắt thần nhìn thấu ruột gan
đời sống của mình rồi tương lên trang sách những lời diễu cợt! Thế nhưng,
suy đi ngẫm lại thì... có sao đâu nhỉ? Vẫn đáng yêu xiết bao những nhà
thơ vườn đổ mồ hôi trán, toát mồ hôi lưng vì đánh vật với những bài thơ
con cóc chưa vượt qua được ngưỡng của một bài vè, miễn là, họ không
sáng tác những diễn văn đầy những lời hoa mỹ dối trá, những
phát biểu rỗng tuếch mị dân, những hô hào cuồng tín ngu ngốc.
Thứ Năm, 22 tháng 2, 2018
Đường ra ngõ...
Người ta bảo đến một giới hạn nào đó của cuộc
đời, con người thường có xu hướng ngoái nhìn lại, và khi, phần lớn
những giờ giấc của đời ta, ta chỉ dành cho hồi cố, trên cái biên
giới đầy hôn ám đó, có lẽ khát vọng của đời ta bắt đầu rót đến
những dòng kiệt cùng. Từ lúc nào chẳng rõ, mọi ngã đường trước mặt
tôi đều hóa cụt ngủn, như nến thắp già nửa, như sông trôi đã đổ hạ
nguồn, như nắng rực đã chạm ngạch cửa hoàng hôn, tương lai ngắn lại,
mắt bắt đầu chỉ quen nhìn gần, ước mơ cũng dần hẹp tí, chỉ có quá
khứ thì cứ mỗi ngày một rộng dài thêm mãi…
Thứ Hai, 5 tháng 2, 2018
Cớ chi mi muốn làm thi sĩ?
Cuối cùng tôi
cũng tìm được cách lý giải giản đơn và tỏ tường nhất cho chính mình rằng nguyên cớ chi
mấy chục năm qua tôi cứ kiếm cách qua lại lân la vào lãnh địa thi ca và ganh-tị-đến-chết-đi-được
với những người được gọi là thi sĩ
Thứ Tư, 24 tháng 1, 2018
Chuyện ma
Không thể phủ nhận sức hấp dẫn ghê gớm của những câu chuyện
ma, cho dù người được nghe kể tin hoặc chẳng mấy tin rằng có ma, có quỷ. Mẹ
tôi biết nhiều chuyện ma. Tuyệt thú nhất là những đêm mưa gió mất
điện cả nhà quây quần ở phòng khách trong ánh nến chập chờn nghe bà
kể chuyện. Mẹ tôi không giỏi chuyện cổ tích. Có thể do bà không biết nhiều
tích chuyện loại này, mà cũng có thể, đơn giản là do bà không thích chúng.
Thứ Hai, 8 tháng 1, 2018
Hai mươi bốn giả hài cú 2017
Một người bạn hỏi
tôi sao chưa thấy hai-mươi-bốn-hài-cú vào dịp cuối năm như mọi lần? Tôi bảo,
mình sẽ tập hợp từ sổ tay, nhưng còn đang băn khoăn ở cách gọi tên, cứ liều
lĩnh gọi những ý nghĩ thoáng qua của mình là hài cú nhỡ người ta bắt lỗi thì
phiền! Bạn cười, bảo, thế thì gọi quách là… tam cú, một kiểu fake-haiku là
xong! Ừ nhỉ, xem như ta mượn chiếc áo khoác ngoài của thầy tu mà thôi, khỏi ngại
ngùng gì những buộc ràng lề luật của hài cú. Vậy nên, tập hợp những mẩu ghi chép vụn vặt của
năm qua sẽ là hai-mươi-bốn-giả-hài-cú-2017.
Thứ Năm, 28 tháng 12, 2017
Tản mạn 30 năm và câu nói của một gã khờ
Vậy mà tụi mình chơi với nhau được trên ba mươi năm rồi đấy,
người bạn họa sĩ nói với tôi trong hơi buốt căm căm của ngọn gió
tháng 12 đang không ngừng rền rĩ trên những ngọn đồi đêm nửa thức nửa
ngủ, mà từ chỗ chúng tôi ngồi uống rượu, nhìn về hướng ấy, những
ngọn đèn của phố khuya tỏa thứ ánh sáng mù mịt và bất định như
thể chúng rọi về từ lòng biển, từ đáy của một vực sâu thăm thẳm
nào đó.
Read More
Chủ Nhật, 17 tháng 12, 2017
Nhạc-trên-trời
Nghe Die Kunst der Fuge của Bach, vẫn thấy choáng ngợp như lần đầu được nghe cách đây trên 30 năm trong bản phối của Hermann Scherchen cho dàn nhạc trên chiếc đĩa nhựa trầy xước bị mẻ mất một góc mà khi đặt vào mâm đĩa, tôi phải nhấc kim máy hát bỏ vào những rãnh đĩa phía bên trong, tránh đi phần đĩa bị vỡ bên ngoài. Nghe và lại thấy mình như bị phóng chiếu bởi thứ ánh sáng huy hoàng đầy bí mật của sự mặc khải, như cảm nhận được tiếng dội vang từ những vì sao đã mất, sự hiện diện của ít nhất một vài điều hợp lý trong cái hỗn độn đến vô cùng của vũ trụ và sự bé mọn đến vô cùng của chính mình. Nghe và tự hỏi, Johann Sebastien (1), ông là ai trong cái thế giới loài người xiết đỗi tang thương khốn khổ này?
Thứ Hai, 4 tháng 12, 2017
Tiếng chim hót
Buổi trưa bất
chợt nghe tiếng chim hót từ những rặng cây phía bên kia vườn thoảng
lại. Tiếng hót đơn lẻ, từng tiếng một như những hòn sỏi cứ đều đặn
ném xuống vũng trưa im, gợi nhớ những trưa xa xôi trong khu vườn cũ
ngôi nhà vùng ngoại ô thời hai mươi tuổi, những trưa oi bức nằm thiu
ngủ dưới bóng râm những gốc trâm già, nghe ngoài bờ kênh róc rách
tiếng con nước xuống, thi thoảng gió ngoài đồng xa thổi về mang theo
mùi rơm rạ lẫn với mùi bùn, mùi cỏ mục nồng nã, và tiếng chim,
cũng khắc khoải từng tiếng một, như vọng về từ cổ độ…
Thứ Ba, 28 tháng 11, 2017
Ngôn ngữ ngày thường
“Ngôn ngữ ngày
thường” là một tập hợp tất cả những bài thơ tôi viết trong năm 1986. Khác với
“Tâm thần phân lập” - tập thơ bị bỏ rơi trong ngăn kéo gần 30 năm - các bài thơ
trong “Ngôn ngữ ngày thường” đã được gửi đăng rải rác trên một số tờ báo, tạp
chí và tuyển tập thơ văn, tác giả tác phẩm tại TP.HCM. Sau đây là một số bài thơ
ngắn tôi lấy từ tập thủ bản bao gồm 70 bài thơ được tôi thực hiện trong cùng
năm 1986.
Thứ Năm, 9 tháng 11, 2017
Ngụ ngôn nhỏ về chuột
Đấy là thân phận
của con người trước định mệnh hay thân phận con người trong guồng máy của chủ nghĩa toàn trị dưới cái nhìn tiên tri Kafka? Thế giới ngụy dị cùng những cơn ác mộng mang tên
Kafka là tấn bi kịch của muôn đời. Và chẳng phải, chúng đều đã trở thành hiện thực của thế kỷ 20 đầy máu với nước mắt? Còn
thế kỷ 21? Tôi nghe như có tiếng gầm gừ ở đâu đó: Này, đừng có mà
than vãn nhé, lơ-tơ-mơ là tao xực mày đấy!
Thứ Hai, 6 tháng 11, 2017
Ở chốn mất đi và tìm thấy
Bỗng thèm được
trở lại làm cậu học trò thời trung học, mắt-sáng-môi-trong bao khát vọng chỉ vừa
mới khởi, chưa nếm thất vọng, chưa trải thương đau, cũng chưa từng biết đến những
cuộc mộng tàn. Tôi thấy tôi cùng lũ bạn đạp xe băng băng ngược gió, biển xanh
cát trắng sóng ngầu bọt, mặt trời loang loáng trên đầu và tung tóe lũ chim hải
âu. Chúng tôi men theo bờ cát ướt cứ thế mà đạp tới, rướn tới, cười nói vang
vang và í ới gọi nhau như thể sẵn lòng cùng nhau phóng thẳng tới mọi chân trời…
Thứ Sáu, 27 tháng 10, 2017
Thứ Năm, 12 tháng 10, 2017
Trong bộ dạng mới của niềm tuyệt vọng
Có những buổi sáng thức dậy với cảm giác mất phương hướng.
Đầu óc cứ ong ong với câu hỏi rất cũ và rất… sến, ta đang đi đâu và ta sẽ về
đâu? Ở độ tuổi của tôi, thật nực cười khi cứ loay hoay tự vấn mình câu hỏi
ấy. Biết bao những đường ngang ngõ dọc của cuộc đời tôi đã đi qua, biết bao
những bến bờ xa lạ tôi từng ghé lại, phải chăng chỉ là phiêu dạt vô mục đích?
Nhưng một kim chỉ nam thì cần thiết gì cho định mệnh bất khả đổi dời của một
con người?
Thứ Năm, 5 tháng 10, 2017
Ole-nhắm-mắt-lại
Con gái một tuổi
rưỡi tập nói và chơi trò trốn tìm với bố. Tôi thường giả bộ trốn Kiwi bằng cách
chui đầu vào đống mền gối để con bé lật từng cái gối ra và thích thú cười khi
nhìn thấy mặt tôi. Đến lượt bé trốn, khi tôi hô “ú-òa” thì Kiwi cứ ngồi tại chỗ
mà nhắm tịt mắt lại, trí óc thơ ngây của bé chỉ đơn giản nghĩ rằng, khi nhắm mắt
lại không nhìn thấy bố thì cũng có nghĩa là bố cũng sẽ không nhìn thấy bé!
Thứ Năm, 28 tháng 9, 2017
Cắt dán từ báo chí của một ngày
trả lại cho OceanBank
để tâm hồn được thanh thản
quà chăm sóc quà tình nghĩa
những dự án đường BOT
biệt phủ
quá nhiều sự mập mờ
Read More
Chủ Nhật, 17 tháng 9, 2017
Những bà mẹ
Đọc một truyện ngắn
của Lydia Davis, bỗng nghe mắt cay cay. Mỗi người đều có một bà mẹ ở đâu đó. Bà
mẹ đang sống cùng ta, bà mẹ đang ở quê xa hoặc bà mẹ đã vĩnh viễn khuất xa và chỉ
còn tồn tại trong niềm tưởng nhớ của ta. Cuộc đời viết nhạc của tôi, hình như
tôi chưa bao giờ viết được một bài hát nào để dành riêng tặng mẹ mình, dù rằng,
tôi thường tự hứa với mình rằng, sẽ viết sẽ viết sẽ viết.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)























