Thứ Tư, 26 tháng 9, 2018

Khúc hát chim trời

 
Một sinh viên trong trường có lần nói với tôi, em tình cờ thấy trên Souncloud một nhóm hát lạ thể hiện “Khúc hát chim trời” hay lắm, nghe thích hơn cả những ca sĩ chuyên nghiệp X, Y, Z hát mà em đã từng nghe. Tôi cười, không tin lắm vào nhận xét thường có xu hướng cực đoan mà các bạn trẻ hay mắc phải, tôi trả lời em, sẽ vào Souncloud nghe thử, nhưng rồi nhiều việc quá, quên bẵng đi!
Read More

Chủ Nhật, 23 tháng 9, 2018

Hoa hồng là hoa hồng là hoa hồng...

 
Đọc bài thơ viết về hoa hồng của Borges lại lởn vởn trong đầu cái ý nghĩ về sự hư ảo, bất định vô trú xứ của cái đẹp. Có cảm tưởng đủ thứ nghệ thuật của con người từ xưa đến nay dường chỉ mới truy cầu và vồ bắt được cái bóng của nó mà thôi. Truyền thuyết kể Lý Bạch say rượu ôm trăng đáy nước mà chết đuối, xem như là cái kết có hậu cho một thi tiên cả đời rong ruổi kiếm tìm đuổi theo cái đẹp.
Read More

Thứ Ba, 18 tháng 9, 2018

Đẹp ghê rợn!


Đẹp-ghê-rợn là một chuỗi tính từ mang đầy tính ngoa dụ. Tôi có người bạn cùng khóa thời học Tổng hợp, khi muốn diễn tả nỗi choáng ngợp của mình trước một sự thể nào đó, anh thường chêm chúng vào cuối câu nói bằng giọng trầm trồ, giả như: Biển đêm đẹp ghê rợn! Câu lục bát đẹp ghê rợn! Hoặc, ngõ nhà mình có con nhỏ vừa dọn đến ở, đẹp ghê rợn!…
Read More

Thứ Hai, 10 tháng 9, 2018

Tư-cố-hương

 
                              * Kính tặng những người của muôn năm cũ 

Bầy ngựa đi hoang chiều nay qua phố
Mang theo hương thơm đồng nội về thăm
Chậm vó lãng du dồn chân bến đỗ
Men theo hè xưa bóng ngã âm thầm.
Read More

Thứ Năm, 6 tháng 9, 2018

Nghệ thuật là vô dụng...


 
Một số người cho rằng khả năng cảm thụ nghệ thuật sâu sắc sẽ giúp con người tốt đẹp hơn - công tâm hơn, nhạy cảm hơn, có khả năng thấu hiểu hơn. Có thể điều này đúng, trong một số trường hợp hiếm hoi nhất định. Nhưng chúng ta hẳn không quên rằng Hitler đã bắt đầu tất cả với tư cách một nghệ sĩ. Những tên bạo chúa và những kẻ độc tài đọc tiểu thuyết.
Read More

Thứ Bảy, 25 tháng 8, 2018

Nằm im nghe gió thổi


Mưa suốt đêm hôm qua, cho đến gần sáng thì chuyển sang gió, thứ gió âm u tháng Bảy ào ào thổi như muốn đánh thức toàn bộ cỏ cây của trần gian trở giấc, tiếng xào xạc khua động mọi cõi miền của gió làm liên tưởng đến vọng âm của muôn vàn bước chân trở về từ cõi mịt mù, lướt trên cành lá, xuyên bờ dậu, về qua thềm…
Read More

Thứ Tư, 22 tháng 8, 2018

Năm đoản thi nhân mùa Vu Lan

 
 
1.
 
Qua biết bao nhiêu những núi cao vực sâu hư danh
Vẫn chỉ là tôi
Chiều nao ham chơi nghe tiếng mẹ gọi về.
Read More

Thứ Tư, 15 tháng 8, 2018

Trích đoạn từ một tiểu thuyết bị bỏ dở (2)

 
 
Tôi tiếp tục chọn theo kiểu ngẫu nhiên một trích đoạn nữa của “Khúc luyện tập ký ức”, tuy có theo tiêu chí đoạn bản thảo nào ít bị sửa chữa, tẩy xóa, thêm thắt và chen ngang nhất, nhưng chủ yếu là để mình dễ nhìn dễ đọc lúc gõ phím nhập liệu. Chao ôi, cái thứ giấy đánh máy vàng ủng, xấu xí của những năm 1990 đúng là một thách thức cho mắt nhìn hôm nay. Dù vậy, bên dưới những ký tự nhòe nhoẹt mịt mù ấy, tôi như thấy lại một phần tuổi trẻ của mình, những đêm rượu muộn với bè bạn
Read More

Thứ Ba, 7 tháng 8, 2018

Nghe lại một bản ghi âm cũ


Chẳng hiểu vì sao ngày xưa tôi không thích bản ghi âm ca khúc này của mình. “Ngứa cổ hát chơi” có một dạo được rất nhiều ca sĩ và nhóm hát trình bày trong các album, chương trình ca nhạc của hầu như tất cả các hãng băng đĩa nhạc lớn nhỏ ở Sài Gòn, thuở mà sản phẩm băng cassette cổ lỗ sĩ còn được phát hành song song với đĩa compact disc hiện đại vừa mới xuất hiện.
Read More

Thứ Tư, 1 tháng 8, 2018

Trích đoạn từ một tiểu thuyết bị bỏ dở

 
 
Tôi không nhớ chính xác mình bắt đầu đặt bút viết những dòng đầu tiên của thiên truyện này vào lúc nào, cuối năm 1987 hay 1988? Thoặt kỳ thủy tác phẩm dự định sẽ là một truyện vừa với tên gọi “Estudio Remembranza” (Khúc luyện tập hồi ức). Đây là tên một étude khá nổi tiếng soạn cho guitar của Andres Segovia mà ngày xưa tôi đặc biệt yêu thích và thường dành rất nhiều buổi chiều rảnh rỗi để ngồi chơi đi chơi lại nó trên cây đàn cũ của mình
Read More

Thứ Bảy, 28 tháng 7, 2018

Lục bát

 

Hỏi thăm

Thả trăng xuống hỏi thăm sông
Bốn mùa nước chảy tình còn xanh không?
Chưa tin lội thử theo dòng
Nghe trong ngực cũ có phần vô tâm
Read More

Thứ Hai, 16 tháng 7, 2018

Đi ngang Huế nhớ về một người bạn thuở còn đi học

 
 
Xuống Huế giữa cơn mưa
Chiều sân ga lạnh buốt
Đèn vàng ngọn đong đưa
Như mắt người nhòe ướt
Read More

Chủ Nhật, 15 tháng 7, 2018

Bài hát trưa

 
Ru em, ru em trên tay trắng
Hai mươi năm còn một trưa này
Gió thổi rưng rưng qua vầng tóc ngọt
Cửa lòng vui vừa mở để buồn lay
Read More

Thứ Hai, 9 tháng 7, 2018

Như một trang hồi ký

 
Tôi đến với âm nhạc trễ tràng: 16 tuổi, độ tuổi mà những nhà sư phạm âm nhạc nếu được hỏi đều sẽ phán như đinh đóng cột là rất ít cơ may để có thể học tập và trở thành một nhà soạn nhạc cho “ra ngô ra khoai”. Kỹ năng soạn nhạc là tổng hòa của hàng loạt những kỹ năng phải được học tập và rèn luyện từ rất sớm, nó không thể hình thành một sớm một chiều kiểu như bất giác lĩnh hội được võ công thượng thừa của các chàng hiệp khách trong tiểu thuyết kiếm hiệp Kim Dung.
Read More

Thứ Ba, 3 tháng 7, 2018

Buổi trưa, ngồi đọc lại Nguyễn Du

 
Đọc lại vầng trăng ly biệt Nguyễn Du
Đọc lại tiếng sóng muộn phiền kêu quanh ghế
Đọc lại những niềm đau đứt ruột
Giọt lệ người xưa hai trăm năm còn nóng hổi trên tay
Read More

Thứ Ba, 26 tháng 6, 2018

Nguyệt

 
Ngắn và cô đọng như một bài tứ tuyệt nhưng khúc đoản thi của Borges vẫn chứa được trong lòng nó cái chiều dài thăm thẳm của gần như suốt cả lịch sử nhân loài. Khởi tự Adam, con người đầu tiên bị trục xuất khỏi địa đàng, ánh chớp lóe của ngàn vạn những đêm trăng đồng hiện cùng hành trình đi về hướng tối ám của máu xương, thù hận, hãi hùng và nước mắt. Lịch sử loài người thì có quái gì khác ngoài những thứ đó? Bóng nguyệt, trong cô quạnh và vĩnh cửu im lặng sẽ nhắc nhở chúng ta soi tìm lại phần nhân tính đã rơi rụng, đã khuất lấp và bội phần lem luốc của mình ư?
Read More

Thứ Sáu, 15 tháng 6, 2018

Với một đêm sao

 

Thi thoảng tôi thích được ngồi trên ban công nhà, trước trời khuya bao la, không làm gì cả, không vướng bận gì cả, lòng rỗng không, không vui, không buồn, không tương lai cũng chẳng quá khứ, chỉ mình mình với một đêm sao. Ngoại ô Sài Gòn dù khuya vắng vẫn thường trực hiện diện hơi thở của cỗ máy đô thị luôn rì rầm chuyển động. Trong cái quầng sáng chong chong và làm bạc màu cả một góc trời đó, đôi khi ta có thể nhầm ánh nhấp nháy từ đèn hiệu của những chuyến bay đêm liên tục nối tiếp nhau với những vì sao lang thang, vô định.
Read More

Thứ Hai, 11 tháng 6, 2018

Ca dao trăng

 
 
Mượn lời cô thiếu nữ của một thời vàng son cũ, không quá xa xôi nhưng có lẽ đã vĩnh viễn thuộc về quá khứ, là khúc nhạc vô thanh của lòng yêu vừa chớm, đắm say nhưng rụt rè, cuồng si nhưng kín đáo, thứ tình yêu mà ca dao từng chép lại: “Đêm qua trời sáng trăng rằm/ Anh đi qua cửa em nằm không yên”. Ngày xưa, thi thoảng tôi được ôm guitar hát khúc hát này trong các chương trình giới thiệu tác giả - tác phẩm mà CLB Sáng tác trẻ hay tổ chức ở NVH Thanh niên vào những sáng Chủ nhật.
Read More

Thứ Hai, 4 tháng 6, 2018

Phản ngụ ngôn


 
“Đầu thế kỷ 22, bằng một cuộc bỏ phiếu đầy chia rẽ, Liên Hiệp Quốc đã thông qua đề xuất đổi tên hành tinh của chúng ta thành: Trung Quốc”. Chỉ gói gọn trong khoảng 140 ký tự, tức trên dưới vài chục từ, những mẩu chuyện ngắn đến không thể ngắn hơn được nữa kiểu như thế được tác giả của chúng gọi chung là phản-ngụ-ngôn-và-hư-cấu. Dí dỏm nhưng nhọn hoắt như những mũi kim, chúng gần gũi với những mẩu hài hước đen, những chuyện tiếu lâm chính trị mà thi thoảng chúng ta được nghe đâu đó bên những bàn cà phê hay những quán chè chén vỉa hè.
Read More

Thứ Tư, 16 tháng 5, 2018

Súp bắp cải và đất quy hoạch

 
 
Ngày xửa ngày xưa (nên chăng bắt đầu câu chuyện như vậy?) có đôi bạn già là hàng xóm của nhau tại một vùng ngoại ô yên tĩnh. Họ sống hạnh phúc với niềm vui điền viên dù có vẻ giản đơn và thô lậu của mình: chăm sóc vườn tược, trồng trọt chăn nuôi, đêm đêm ngồi trước sân nhà uống rượu, ăn súp bắp cải, tán phét, đàn ca hát xướng và thi nhau… đánh rắm!
Read More

Thứ Ba, 8 tháng 5, 2018

Lại chuyện mộng mị


Tôi có một giấc mơ kỳ cục. Tôi mơ thấy mình đứng xếp hàng, một hàng người dài dằng dặc xếp dọc theo một con phố nửa quen nửa lạ hoang vắng và buồn thảm đâm thẳng xuống một bãi cát mà nơi tận cùng là bờ nước của biển sâu thẳm đang gầm gừ tung bọt trắng. Câm lặng, thản nhiên, vô hồn, hàng người cứ thế nối đuôi nhau đi thẳng xuống biển, hết người này đến người khác, bước xuống nước như thể bước vào một đám sương mù, chìm khuất rồi dần lút mất.
Read More

Chủ Nhật, 29 tháng 4, 2018

Uống mưa. Giếng nước. Rượu Cutty Sark và nhạc Phục hưng


Tôi mơ thấy mình uống mưa. Thứ mưa bóng mây ngắn ngủi mùa hè thường vội vã chạy ngang qua phố, hắt vào ta những hạt mưa nóng ấm còn nguyên cả mùi nắng khét. Tôi mơ thấy mình uống thứ mưa đó, ngửa mặt hớp lấy những giọt nước tung tóe từ một cõi nào xa lắm, như thể bên ngoài cả những vòm trời, để làm dịu cơn khát đang bốc cháy trong cổ họng mình…
Read More

Thứ Hai, 16 tháng 4, 2018

Ghi chép vụn trong những ngày nắng nóng


1. Sài Gòn bắt đầu bước vào những ngày nắng như đổ lửa. Đi trong bít bùng đô thị mà lòng cứ bảng lảng mơ về những cánh rừng mát rượi cao nguyên hay biển chiều lộng gió. Sáng qua có tay bạn già đã lâu không gặp email hỏi thăm sức khỏe tôi, kèm theo đó là tấm ảnh chụp hắn nằm ưỡn bụng bia nhe răng cười trên bãi biển Bali nước xanh cát vàng trông rất ư là… đáng ghét! Chiều tan sở, nhích từng chút một trong dòng lưu thông nghẹt cứng người xe và khói bụi, nghĩ đến bức ảnh nhàn hạ như thể trêu ngươi của tên bạn, lòng bỗng nhiên nghe tức khan! Trong một cuốn phim khá hay, tôi không nhớ là phim gì, có Tom Cruise và Jamie Foxx đồng diễn chính. Tom vào vai sát thủ, còn Jamie, vai người lái taxi xui xẻo bị Tom buộc phải chở đi thực hiện các phi vụ giết người. Anh tài xế bắt đắc dĩ này có bức ảnh chụp một hòn đảo san hô xanh mát dấu trên tấm chắn nắng ô tô, mỗi khi căng thẳng muốn thư giãn, anh ta chỉ cần lấy nó xuống là ngay lập tức có thể thả hồn về vùng biển san hô Maldives tận Ấn Độ Dương xa tít nghìn trùng! Liên tưởng bức ảnh tên bạn xỏ lá phơi bụng bia ngoác mồm cười trên đảo biếc Bali được gắn ở tấm chắn nắng xe mình bất giác làm tôi phì cười, quên cả nỗi bực vì oi bức với kẹt xe!
Read More

Thứ Bảy, 7 tháng 4, 2018

Đôi khi bỗng là nỗi nhớ...


Bài hát viết khi vừa rời khỏi ngưỡng cửa trường trung học và được chép lại nắn nót trên trang vở học trò. Những giấc mơ, những hoài vọng, những mẩu ký ức buồn bã thật-có-và-không-thật-có cùng những cơn mưa đêm trong khu vườn cũ ngoại ô Sài Gòn mùa hè năm 1982 đã tạo nên giai điệu đó. Tôi chưa từng mang bài hát này ra khỏi nơi cư ngụ của nó là đống bản thảo lộn xộn, vô trật tự giữa những tác phẩm đã hoàn thành với những tác phẩm chỉ mới ở dạng phác thảo: những tác phẩm dở dang và có thể mãi mãi dở dang của tôi.
Read More