Thứ Bảy, 28 tháng 7, 2018

Lục bát

 

Hỏi thăm

Thả trăng xuống hỏi thăm sông
Bốn mùa nước chảy tình còn xanh không?
Chưa tin lội thử theo dòng
Nghe trong ngực cũ có phần vô tâm
Read More

Thứ Hai, 16 tháng 7, 2018

Đi ngang Huế nhớ về một người bạn thuở còn đi học

 
 
Xuống Huế giữa cơn mưa
Chiều sân ga lạnh buốt
Đèn vàng ngọn đong đưa
Như mắt người nhòe ướt
Read More

Chủ Nhật, 15 tháng 7, 2018

Bài hát trưa

 
Ru em, ru em trên tay trắng
Hai mươi năm còn một trưa này
Gió thổi rưng rưng qua vầng tóc ngọt
Cửa lòng vui vừa mở để buồn lay
Read More

Thứ Hai, 9 tháng 7, 2018

Như một trang hồi ký

 
Tôi đến với âm nhạc trễ tràng: 16 tuổi, độ tuổi mà những nhà sư phạm âm nhạc nếu được hỏi đều sẽ phán như đinh đóng cột là rất ít cơ may để có thể học tập và trở thành một nhà soạn nhạc cho “ra ngô ra khoai”. Kỹ năng soạn nhạc là tổng hòa của hàng loạt những kỹ năng phải được học tập và rèn luyện từ rất sớm, nó không thể hình thành một sớm một chiều kiểu như bất giác lĩnh hội được võ công thượng thừa của các chàng hiệp khách trong tiểu thuyết kiếm hiệp Kim Dung.
Read More

Thứ Ba, 3 tháng 7, 2018

Buổi trưa, ngồi đọc lại Nguyễn Du

 
Đọc lại vầng trăng ly biệt Nguyễn Du
Đọc lại tiếng sóng muộn phiền kêu quanh ghế
Đọc lại những niềm đau đứt ruột
Giọt lệ người xưa hai trăm năm còn nóng hổi trên tay
Read More

Thứ Ba, 26 tháng 6, 2018

Nguyệt

 
Ngắn và cô đọng như một bài tứ tuyệt nhưng khúc đoản thi của Borges vẫn chứa được trong lòng nó cái chiều dài thăm thẳm của gần như suốt cả lịch sử nhân loài. Khởi tự Adam, con người đầu tiên bị trục xuất khỏi địa đàng, ánh chớp lóe của ngàn vạn những đêm trăng đồng hiện cùng hành trình đi về hướng tối ám của máu xương, thù hận, hãi hùng và nước mắt. Lịch sử loài người thì có quái gì khác ngoài những thứ đó? Bóng nguyệt, trong cô quạnh và vĩnh cửu im lặng sẽ nhắc nhở chúng ta soi tìm lại phần nhân tính đã rơi rụng, đã khuất lấp và bội phần lem luốc của mình ư?
Read More

Thứ Sáu, 15 tháng 6, 2018

Với một đêm sao

 

Thi thoảng tôi thích được ngồi trên ban công nhà, trước trời khuya bao la, không làm gì cả, không vướng bận gì cả, lòng rỗng không, không vui, không buồn, không tương lai cũng chẳng quá khứ, chỉ mình mình với một đêm sao. Ngoại ô Sài Gòn dù khuya vắng vẫn thường trực hiện diện hơi thở của cỗ máy đô thị luôn rì rầm chuyển động. Trong cái quầng sáng chong chong và làm bạc màu cả một góc trời đó, đôi khi ta có thể nhầm ánh nhấp nháy từ đèn hiệu của những chuyến bay đêm liên tục nối tiếp nhau với những vì sao lang thang, vô định.
Read More

Thứ Hai, 11 tháng 6, 2018

Ca dao trăng

 
 
Mượn lời cô thiếu nữ của một thời vàng son cũ, không quá xa xôi nhưng có lẽ đã vĩnh viễn thuộc về quá khứ, là khúc nhạc vô thanh của lòng yêu vừa chớm, đắm say nhưng rụt rè, cuồng si nhưng kín đáo, thứ tình yêu mà ca dao từng chép lại: “Đêm qua trời sáng trăng rằm/ Anh đi qua cửa em nằm không yên”. Ngày xưa, thi thoảng tôi được ôm guitar hát khúc hát này trong các chương trình giới thiệu tác giả - tác phẩm mà CLB Sáng tác trẻ hay tổ chức ở NVH Thanh niên vào những sáng Chủ nhật.
Read More

Thứ Hai, 4 tháng 6, 2018

Phản ngụ ngôn


 
“Đầu thế kỷ 22, bằng một cuộc bỏ phiếu đầy chia rẽ, Liên Hiệp Quốc đã thông qua đề xuất đổi tên hành tinh của chúng ta thành: Trung Quốc”. Chỉ gói gọn trong khoảng 140 ký tự, tức trên dưới vài chục từ, những mẩu chuyện ngắn đến không thể ngắn hơn được nữa kiểu như thế được tác giả của chúng gọi chung là phản-ngụ-ngôn-và-hư-cấu. Dí dỏm nhưng nhọn hoắt như những mũi kim, chúng gần gũi với những mẩu hài hước đen, những chuyện tiếu lâm chính trị mà thi thoảng chúng ta được nghe đâu đó bên những bàn cà phê hay những quán chè chén vỉa hè.
Read More

Thứ Tư, 16 tháng 5, 2018

Súp bắp cải và đất quy hoạch

 
 
Ngày xửa ngày xưa (nên chăng bắt đầu câu chuyện như vậy?) có đôi bạn già là hàng xóm của nhau tại một vùng ngoại ô yên tĩnh. Họ sống hạnh phúc với niềm vui điền viên dù có vẻ giản đơn và thô lậu của mình: chăm sóc vườn tược, trồng trọt chăn nuôi, đêm đêm ngồi trước sân nhà uống rượu, ăn súp bắp cải, tán phét, đàn ca hát xướng và thi nhau… đánh rắm!
Read More

Thứ Ba, 8 tháng 5, 2018

Lại chuyện mộng mị


Tôi có một giấc mơ kỳ cục. Tôi mơ thấy mình đứng xếp hàng, một hàng người dài dằng dặc xếp dọc theo một con phố nửa quen nửa lạ hoang vắng và buồn thảm đâm thẳng xuống một bãi cát mà nơi tận cùng là bờ nước của biển sâu thẳm đang gầm gừ tung bọt trắng. Câm lặng, thản nhiên, vô hồn, hàng người cứ thế nối đuôi nhau đi thẳng xuống biển, hết người này đến người khác, bước xuống nước như thể bước vào một đám sương mù, chìm khuất rồi dần lút mất.
Read More

Chủ Nhật, 29 tháng 4, 2018

Uống mưa. Giếng nước. Rượu Cutty Sark và nhạc Phục hưng


Tôi mơ thấy mình uống mưa. Thứ mưa bóng mây ngắn ngủi mùa hè thường vội vã chạy ngang qua phố, hắt vào ta những hạt mưa nóng ấm còn nguyên cả mùi nắng khét. Tôi mơ thấy mình uống thứ mưa đó, ngửa mặt hớp lấy những giọt nước tung tóe từ một cõi nào xa lắm, như thể bên ngoài cả những vòm trời, để làm dịu cơn khát đang bốc cháy trong cổ họng mình…
Read More

Thứ Hai, 16 tháng 4, 2018

Ghi chép vụn trong những ngày nắng nóng


1. Sài Gòn bắt đầu bước vào những ngày nắng như đổ lửa. Đi trong bít bùng đô thị mà lòng cứ bảng lảng mơ về những cánh rừng mát rượi cao nguyên hay biển chiều lộng gió. Sáng qua có tay bạn già đã lâu không gặp email hỏi thăm sức khỏe tôi, kèm theo đó là tấm ảnh chụp hắn nằm ưỡn bụng bia nhe răng cười trên bãi biển Bali nước xanh cát vàng trông rất ư là… đáng ghét! Chiều tan sở, nhích từng chút một trong dòng lưu thông nghẹt cứng người xe và khói bụi, nghĩ đến bức ảnh nhàn hạ như thể trêu ngươi của tên bạn, lòng bỗng nhiên nghe tức khan! Trong một cuốn phim khá hay, tôi không nhớ là phim gì, có Tom Cruise và Jamie Foxx đồng diễn chính. Tom vào vai sát thủ, còn Jamie, vai người lái taxi xui xẻo bị Tom buộc phải chở đi thực hiện các phi vụ giết người. Anh tài xế bắt đắc dĩ này có bức ảnh chụp một hòn đảo san hô xanh mát dấu trên tấm chắn nắng ô tô, mỗi khi căng thẳng muốn thư giãn, anh ta chỉ cần lấy nó xuống là ngay lập tức có thể thả hồn về vùng biển san hô Maldives tận Ấn Độ Dương xa tít nghìn trùng! Liên tưởng bức ảnh tên bạn xỏ lá phơi bụng bia ngoác mồm cười trên đảo biếc Bali được gắn ở tấm chắn nắng xe mình bất giác làm tôi phì cười, quên cả nỗi bực vì oi bức với kẹt xe!
Read More

Thứ Bảy, 7 tháng 4, 2018

Đôi khi bỗng là nỗi nhớ...


Bài hát viết khi vừa rời khỏi ngưỡng cửa trường trung học và được chép lại nắn nót trên trang vở học trò. Những giấc mơ, những hoài vọng, những mẩu ký ức buồn bã thật-có-và-không-thật-có cùng những cơn mưa đêm trong khu vườn cũ ngoại ô Sài Gòn mùa hè năm 1982 đã tạo nên giai điệu đó. Tôi chưa từng mang bài hát này ra khỏi nơi cư ngụ của nó là đống bản thảo lộn xộn, vô trật tự giữa những tác phẩm đã hoàn thành với những tác phẩm chỉ mới ở dạng phác thảo: những tác phẩm dở dang và có thể mãi mãi dở dang của tôi.
Read More

Thứ Bảy, 31 tháng 3, 2018

Tiếng chuông


Dọn đống sách vở để bừa bộn trong ngăn tủ cạnh bàn làm việc, có cuốn nội san cũ của trường đại học mà tôi đang công tác nằm lạc lõng ở đó, đang định vất đi thì tình cờ lật đúng trang in một bài thơ của mình. Bất giác, thấy đủ thứ bụi mờ dâng lên từ ký ức, bụi mờ của số báo in năm 2008, bụi mờ của bài thơ viết năm 1986 và bụi mờ của những kỷ niệm thấp thoáng thời tóc xanh thơ dại đã nghìn trùng...
Read More

Thứ Ba, 27 tháng 3, 2018

Tàu-lửa-tức-thời


Nicanor Parra có bài thơ khá hí lộng về một thứ gọi là dự-án-tàu-lửa-tức-thời, theo đó, đầu máy của con tàu tức thời này nằm ở đích đến, còn đuôi tàu, những toa cuối cùng sẽ nằm trên điểm khởi hành. Theo cách diễn giải của Parra, giả dụ với tàu-lửa-tức-thời Sài Gòn - Hà Nội, một hành khách sẽ lập tức đến Hà Nội ngay phút giây hắn ta vừa bước chân lên toa tàu cuối cùng đang nằm ở Sài Gòn.
Read More

Thứ Hai, 19 tháng 3, 2018

Con tắc kè hoa vĩ đại

 
“Nhạc sĩ tắc kè hoa, người đàn ông của một
ngàn lẻ một phong cách...” (Olivier Messiaen)
Read More

Thứ Ba, 6 tháng 3, 2018

Biển và người


 
Tôi chưa từng đọc được ở đâu bài thơ viết về biển bằng giọng điệu kỳ lạ như vậy, đặc biệt giọng điệu đó đến từ một người phụ nữ. Ngạo mạn, cay độc, hài hước, chua chát, gói trong cùng một cái nhìn minh triết về sự tồn tại mong manh nhưng kiêu hãnh của con người trước thế giới
Read More

Thứ Bảy, 24 tháng 2, 2018

Những nhà thơ vườn

 

Đọc thấy trong Thế-giới-không-kết-thúc của Simic một đoạn thơ xuôi đầy hí lộng, đỏ mặt vì ngỡ tác giả có cặp mắt thần nhìn thấu ruột gan đời sống của mình rồi tương lên trang sách những lời diễu cợt! Thế nhưng, suy đi ngẫm lại thì... có sao đâu nhỉ? Vẫn đáng yêu xiết bao những nhà thơ vườn đổ mồ hôi trán, toát mồ hôi lưng vì đánh vật với những bài thơ con cóc chưa vượt qua được ngưỡng của một bài vè, miễn là, họ không sáng tác những diễn văn đầy những lời hoa mỹ dối trá, những phát biểu rỗng tuếch mị dân, những hô hào cuồng tín ngu ngốc.
Read More

Thứ Năm, 22 tháng 2, 2018

Đường ra ngõ...

 
 
Người ta bảo đến một giới hạn nào đó của cuộc đời, con người thường có xu hướng ngoái nhìn lại, và khi, phần lớn những giờ giấc của đời ta, ta chỉ dành cho hồi cố, trên cái biên giới đầy hôn ám đó, có lẽ khát vọng của đời ta bắt đầu rót đến những dòng kiệt cùng. Từ lúc nào chẳng rõ, mọi ngã đường trước mặt tôi đều hóa cụt ngủn, như nến thắp già nửa, như sông trôi đã đổ hạ nguồn, như nắng rực đã chạm ngạch cửa hoàng hôn, tương lai ngắn lại, mắt bắt đầu chỉ quen nhìn gần, ước mơ cũng dần hẹp tí, chỉ có quá khứ thì cứ mỗi ngày một rộng dài thêm mãi…
Read More

Thứ Hai, 5 tháng 2, 2018

Cớ chi mi muốn làm thi sĩ?

  
 
Cuối cùng tôi cũng tìm được cách lý giải giản đơn và tỏ tường nhất cho chính mình rằng nguyên cớ chi mấy chục năm qua tôi cứ kiếm cách qua lại lân la vào lãnh địa thi ca và ganh-tị-đến-chết-đi-được với những người được gọi là thi sĩ
Read More

Thứ Tư, 24 tháng 1, 2018

Chuyện ma


Không thể phủ nhận sức hấp dẫn ghê gớm của những câu chuyện ma, cho dù người được nghe kể tin hoặc chẳng mấy tin rằng có ma, có quỷ. Mẹ tôi biết nhiều chuyện ma. Tuyệt thú nhất là những đêm mưa gió mất điện cả nhà quây quần ở phòng khách trong ánh nến chập chờn nghe bà kể chuyện. Mẹ tôi không giỏi chuyện cổ tích. Có thể do bà không biết nhiều tích chuyện loại này, mà cũng có thể, đơn giản là do bà không thích chúng.
Read More

Thứ Hai, 8 tháng 1, 2018

Hai mươi bốn giả hài cú 2017

  
 
Một người bạn hỏi tôi sao chưa thấy hai-mươi-bốn-hài-cú vào dịp cuối năm như mọi lần? Tôi bảo, mình sẽ tập hợp từ sổ tay, nhưng còn đang băn khoăn ở cách gọi tên, cứ liều lĩnh gọi những ý nghĩ thoáng qua của mình là hài cú nhỡ người ta bắt lỗi thì phiền! Bạn cười, bảo, thế thì gọi quách là… tam cú, một kiểu fake-haiku là xong! Ừ nhỉ, xem như ta mượn chiếc áo khoác ngoài của thầy tu mà thôi, khỏi ngại ngùng gì những buộc ràng lề luật của hài cú. Vậy nên, tập hợp những mẩu ghi chép vụn vặt của năm qua sẽ là hai-mươi-bốn-giả-hài-cú-2017.
Read More

Thứ Năm, 28 tháng 12, 2017

Tản mạn 30 năm và câu nói của một gã khờ

 
 
Vậy mà tụi mình chơi với nhau được trên ba mươi năm rồi đấy, người bạn họa sĩ nói với tôi trong hơi buốt căm căm của ngọn gió tháng 12 đang không ngừng rền rĩ trên những ngọn đồi đêm nửa thức nửa ngủ, mà từ chỗ chúng tôi ngồi uống rượu, nhìn về hướng ấy, những ngọn đèn của phố khuya tỏa thứ ánh sáng mù mịt và bất định như thể chúng rọi về từ lòng biển, từ đáy của một vực sâu thăm thẳm nào đó.
Read More