Đám ma quỷ với nụ
cười lấp lánh lân tinh được Google đưa lên thanh công cụ tìm kiếm của mình từ cả tuần
lễ nay nhắc tôi biết rằng lại sắp sửa đến Halloween. Thêm một dịp lễ hội nữa cho sự
đắc thắng của ma quỷ trong thời đại ngày nay liệu có là quá thừa hay
không? Quỷ ác độc, quỷ tham lam, quỷ xu nịnh, quỷ mị dân, quỷ bội phản oán giận
ngu si ganh ghét tị hiềm… đủ các loại đang giăng thiên la địa võng khắp vòm trời.
Read More
Thứ Ba, 30 tháng 10, 2018
Thứ Hai, 22 tháng 10, 2018
Thời buổi gì đâu...
Vài trao đổi ngắn với một người bạn nhỏ, vô hình, tôi bất
giác buồn bã nghĩ đến bài thơ của Brecht - “Gửi những người sinh sau” - mà mình
từng được đọc. Thế hệ của tôi, thế hệ mà nhà báo N.T.A - một đồng nghiệp, một ông
anh ở trường đại học nơi tôi làm việc đã có lần nửa đùa nửa thật bảo: “Tôi vẫn
nhìn S. như một lát cắt của lịch sử. Băn khoăn không biết đặt tên cho lát
cắt này như thế nào? Thế hệ hậu chiến, thế hệ nhận đường, thế hệ tìm đường, thế
hệ lạc đường, thế hệ mất mát, thế hệ lưu vong, thế hệ tả pí lù, thế hệ bội thực…”
Thứ Tư, 17 tháng 10, 2018
Từ một bức ảnh cũ
Trong cái mê cung rậm rịt như rừng với muôn ngàn những
đường ngang lối tắt của internet, chẳng hiểu được cú nhấp chuột nào đã
đưa bức ảnh đó đến với tôi. Bức ảnh chụp một cậu bé mặc short, tóc cháy nắng đứng tựa lưng vào một gờ tường thấp, mắt
mở lớn nhìn về phía ống kính máy ảnh, sau lưng nó, trên đụn cát cao là hàng
tường rào với dãy nhà hai tầng mái lợp fibro trắng lóa, xa hơn nữa là
bầu trời hơi ngả sang sắc lục, thứ màu trời đôi khi ta vẫn nhìn thấy
ở vùng ven biển vào những giấc xế chiều mùa hè khi bầu trời
xỉn đục vì bị pha lẫn những vạt mây chứa đầy hơi nước lấp lánh phản
chiếu ánh thủy ngân.
Thứ Ba, 9 tháng 10, 2018
Điên mùa thu
Sài Gòn gần một tuần nay mưa vô độ. Tôi nghĩ... cái vụ mưa lem
nha lem nhem suốt cả tuần thế này là do Trung tâm Dự báo khí tượng - thủy văn quốc
gia đột nhiên nổi hứng tuyên bố mùa mưa năm nay ở phía Nam sẽ kết thúc sớm (!)
Kinh nghiệm sống ở Sài Gòn cho thấy, cứ hễ dự báo của các nhà khí tượng Việt Nam nói
nắng là mưa, nói mưa là nắng, và không nói gì hết là coi chừng giông lốc! Than
vãn chuyện gió mưa lầy lội với tên bạn thì hắn cười hề hề bảo, mưa như thế cho
Sài Gòn có tí hơi thu, buổi sáng mây xám bàng bạc, gió heo heo lạnh, tí màu thu
cho những tâm hồn nghệ sĩ mấy ông mộng mị làm thơ!
Read More
Thứ Tư, 26 tháng 9, 2018
Khúc hát chim trời
Một sinh viên trong trường có lần nói với tôi, em tình cờ thấy trên Souncloud một nhóm hát lạ thể hiện “Khúc hát chim trời” hay lắm, nghe thích hơn cả những ca sĩ chuyên nghiệp X, Y, Z hát mà em đã từng nghe. Tôi cười, không tin lắm vào nhận xét thường có xu hướng cực đoan mà các bạn trẻ hay mắc phải, tôi trả lời em, sẽ vào Souncloud nghe thử, nhưng rồi nhiều việc quá, quên bẵng đi!
Chủ Nhật, 23 tháng 9, 2018
Hoa hồng là hoa hồng là hoa hồng...
Đọc bài thơ viết
về hoa hồng của Borges lại lởn vởn trong đầu cái ý nghĩ về sự hư ảo, bất định vô
trú xứ của cái đẹp. Có cảm tưởng đủ thứ nghệ thuật của con người từ xưa đến nay
dường chỉ mới truy cầu và vồ bắt được cái bóng của nó mà thôi. Truyền thuyết kể Lý Bạch
say rượu ôm trăng đáy nước mà chết đuối, xem như là cái kết có hậu cho
một thi tiên cả đời rong ruổi kiếm tìm đuổi theo cái đẹp.
Thứ Ba, 18 tháng 9, 2018
Đẹp ghê rợn!
Đẹp-ghê-rợn là một chuỗi tính từ mang đầy tính ngoa dụ. Tôi có người bạn cùng khóa thời học Tổng hợp, khi muốn diễn tả nỗi choáng ngợp của mình trước một sự thể nào đó, anh thường chêm chúng vào cuối câu nói bằng giọng trầm trồ, giả như: Biển đêm đẹp ghê rợn! Câu lục bát đẹp ghê rợn! Hoặc, ngõ nhà mình có con nhỏ vừa dọn đến ở, đẹp ghê rợn!…
Thứ Hai, 10 tháng 9, 2018
Tư-cố-hương
Bầy ngựa đi hoang chiều nay qua phố
Mang theo hương
thơm đồng nội về thăm
Chậm vó lãng du
dồn chân bến đỗ
Men theo hè xưa
bóng ngã âm thầm.
Read More
Thứ Năm, 6 tháng 9, 2018
Nghệ thuật là vô dụng...
Một số người cho
rằng khả năng cảm thụ nghệ thuật sâu sắc sẽ giúp con người tốt đẹp hơn - công
tâm hơn, nhạy cảm hơn, có khả năng thấu hiểu hơn. Có thể điều này đúng, trong một
số trường hợp hiếm hoi nhất định. Nhưng chúng ta hẳn không quên rằng Hitler đã
bắt đầu tất cả với tư cách một nghệ sĩ. Những tên bạo chúa và những kẻ độc tài
đọc tiểu thuyết.
Read More
Thứ Bảy, 25 tháng 8, 2018
Nằm im nghe gió thổi
Mưa suốt đêm
hôm qua, cho đến gần sáng thì chuyển sang gió, thứ gió âm u tháng Bảy
ào ào thổi như muốn đánh thức toàn bộ cỏ cây của trần gian trở
giấc, tiếng xào xạc khua động mọi cõi miền của gió làm liên tưởng
đến vọng âm của muôn vàn bước chân trở về từ cõi mịt mù, lướt trên
cành lá, xuyên bờ dậu, về qua thềm…
Thứ Tư, 22 tháng 8, 2018
Năm đoản thi nhân mùa Vu Lan
1.
Qua biết bao
nhiêu những núi cao vực sâu hư danh
Vẫn chỉ là tôi
Chiều nao ham
chơi nghe tiếng mẹ gọi về.
Read More
Thứ Tư, 15 tháng 8, 2018
Trích đoạn từ một tiểu thuyết bị bỏ dở (2)
Tôi tiếp tục chọn theo kiểu ngẫu nhiên một trích đoạn nữa
của “Khúc luyện tập ký ức”, tuy có
theo tiêu chí đoạn bản thảo nào ít bị sửa chữa, tẩy xóa, thêm thắt và chen ngang nhất,
nhưng chủ yếu là để mình dễ nhìn dễ đọc lúc gõ phím nhập liệu. Chao ôi, cái thứ giấy
đánh máy vàng ủng, xấu xí của những năm 1990 đúng là một thách thức cho mắt
nhìn hôm nay. Dù vậy, bên dưới những ký tự nhòe nhoẹt mịt mù ấy, tôi như thấy lại
một phần tuổi trẻ của mình, những đêm rượu muộn với bè bạn
Read More
Thứ Ba, 7 tháng 8, 2018
Nghe lại một bản ghi âm cũ
Chẳng hiểu vì sao ngày xưa tôi không thích bản ghi âm ca khúc này của mình. “Ngứa cổ hát chơi” có một dạo được rất nhiều ca sĩ và nhóm hát trình bày trong các album, chương trình ca nhạc của hầu như tất cả các hãng băng đĩa nhạc lớn nhỏ ở Sài Gòn, thuở mà sản phẩm băng cassette cổ lỗ sĩ còn được phát hành song song với đĩa compact disc hiện đại vừa mới xuất hiện.
Thứ Tư, 1 tháng 8, 2018
Trích đoạn từ một tiểu thuyết bị bỏ dở
Tôi không nhớ chính xác mình bắt đầu đặt bút viết những dòng đầu tiên của thiên truyện này vào lúc nào, cuối năm 1987 hay
1988? Thoặt kỳ thủy tác phẩm dự định sẽ là một truyện vừa với tên gọi “Estudio Remembranza” (Khúc luyện tập hồi ức). Đây là tên một étude khá nổi tiếng soạn
cho guitar của Andres Segovia mà ngày xưa tôi đặc biệt yêu thích và thường
dành rất nhiều buổi chiều rảnh rỗi để ngồi chơi đi chơi lại nó trên cây
đàn cũ của mình
Thứ Bảy, 28 tháng 7, 2018
Thứ Hai, 16 tháng 7, 2018
Đi ngang Huế nhớ về một người bạn thuở còn đi học
Xuống Huế giữa
cơn mưa
Chiều sân ga lạnh
buốt
Đèn vàng ngọn
đong đưa
Như mắt người
nhòe ướt
Read More
Chủ Nhật, 15 tháng 7, 2018
Bài hát trưa
Hai mươi năm còn một trưa này
Gió thổi rưng rưng qua vầng tóc ngọt
Cửa lòng vui vừa mở để buồn lay
Read More
Thứ Hai, 9 tháng 7, 2018
Như một trang hồi ký
Tôi đến với âm
nhạc trễ tràng: 16 tuổi, độ tuổi mà những nhà sư phạm âm nhạc nếu được hỏi
đều sẽ phán như đinh đóng cột là rất ít cơ may để có thể học tập và trở
thành một nhà soạn nhạc cho “ra ngô ra khoai”. Kỹ năng soạn nhạc là tổng
hòa của hàng loạt những kỹ năng phải được học tập và rèn luyện từ
rất sớm, nó không thể hình thành một sớm một chiều kiểu như bất giác
lĩnh hội được võ công thượng thừa của các chàng hiệp khách trong tiểu
thuyết kiếm hiệp Kim Dung.
Thứ Ba, 3 tháng 7, 2018
Buổi trưa, ngồi đọc lại Nguyễn Du
Đọc lại tiếng
sóng muộn phiền kêu quanh ghế
Đọc lại những niềm
đau đứt ruột
Giọt lệ người
xưa hai trăm năm còn nóng hổi trên tay
Read More
Thứ Ba, 26 tháng 6, 2018
Nguyệt
Ngắn và cô đọng như một bài tứ tuyệt nhưng khúc đoản thi của Borges vẫn chứa được trong lòng nó cái chiều dài thăm thẳm của gần như suốt cả lịch sử nhân loài. Khởi tự Adam, con người đầu tiên bị trục xuất khỏi địa đàng, ánh chớp lóe của ngàn vạn những đêm trăng đồng hiện cùng hành trình đi về hướng tối ám của máu xương, thù hận, hãi hùng và nước mắt. Lịch sử loài người thì có quái gì khác ngoài những thứ đó? Bóng nguyệt, trong cô quạnh và vĩnh cửu im lặng sẽ nhắc nhở chúng ta soi tìm lại phần nhân tính đã rơi rụng, đã khuất lấp và bội phần lem luốc của mình ư?
Thứ Sáu, 15 tháng 6, 2018
Với một đêm sao
Thi thoảng tôi thích được ngồi trên ban công nhà, trước trời khuya bao la, không làm gì cả, không vướng bận gì cả, lòng rỗng không, không vui, không buồn, không tương lai cũng chẳng quá khứ, chỉ mình mình với một đêm sao. Ngoại ô Sài Gòn dù khuya vắng vẫn thường trực hiện diện hơi thở của cỗ máy đô thị luôn rì rầm chuyển động. Trong cái quầng sáng chong chong và làm bạc màu cả một góc trời đó, đôi khi ta có thể nhầm ánh nhấp nháy từ đèn hiệu của những chuyến bay đêm liên tục nối tiếp nhau với những vì sao lang thang, vô định.
Thứ Hai, 11 tháng 6, 2018
Ca dao trăng
Mượn lời cô thiếu
nữ của một thời vàng son cũ, không quá xa xôi nhưng có lẽ đã vĩnh viễn thuộc về
quá khứ, là khúc nhạc vô thanh của lòng yêu vừa chớm, đắm say nhưng rụt rè, cuồng
si nhưng kín đáo, thứ tình yêu mà ca dao từng chép lại: “Đêm qua trời sáng
trăng rằm/ Anh đi qua cửa em nằm không yên”. Ngày xưa, thi thoảng tôi được ôm guitar
hát khúc hát này trong các chương trình giới thiệu tác giả - tác phẩm mà CLB Sáng tác trẻ
hay tổ chức ở NVH Thanh niên vào những sáng Chủ nhật.
Thứ Hai, 4 tháng 6, 2018
Phản ngụ ngôn
“Đầu thế kỷ 22,
bằng một cuộc bỏ phiếu đầy chia rẽ, Liên Hiệp Quốc đã thông qua đề xuất đổi
tên hành tinh của chúng ta thành: Trung Quốc”. Chỉ gói gọn trong khoảng 140 ký tự, tức
trên dưới vài chục từ, những mẩu chuyện ngắn đến không thể ngắn hơn được nữa kiểu
như thế được tác giả của chúng gọi chung là phản-ngụ-ngôn-và-hư-cấu. Dí dỏm nhưng nhọn
hoắt như những mũi kim, chúng gần gũi với những mẩu hài hước đen, những chuyện
tiếu lâm chính trị mà thi thoảng chúng ta được nghe đâu đó bên những bàn cà
phê hay những quán chè chén vỉa hè.
Read More
Thứ Tư, 16 tháng 5, 2018
Súp bắp cải và đất quy hoạch
Ngày xửa ngày xưa (nên chăng bắt đầu câu chuyện như vậy?) có đôi bạn già là
hàng xóm của nhau tại một vùng ngoại ô yên tĩnh. Họ sống hạnh phúc với niềm vui
điền viên dù có vẻ giản đơn và thô lậu của mình: chăm sóc vườn tược, trồng trọt
chăn nuôi, đêm đêm ngồi trước sân nhà uống rượu, ăn súp bắp cải, tán phét, đàn
ca hát xướng và thi nhau… đánh rắm!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)























