Tiếp tục tập hợp
những mẩu ghi chép vụn vặt rải rác trong các sổ tay và bản thảo của mình năm 2016,
tôi chọn ra một số và bỏ chung chúng vào một cái giỏ có tên là “Hai mươi bốn
hài cú”. Như một ngoái nhìn và là một tiếp nối của “Hai mươi bốn hài cú 2015”, tập
hợp 2016 vẫn chẳng tuân theo bất cứ một quy chuẩn nào của thể loại này, dù vậy, xin
được tiếp tục gọi những ý nghĩ thoáng qua đó như vậy - với một nụ cười ẩn mặc
theo nghĩa đen của chúng: những hài cú. (TTS)
Thứ Sáu, 13 tháng 1, 2017
Thứ Bảy, 7 tháng 1, 2017
Vùng của Apollinaire
Tôi được đọc Zone của Apollinaire khi
vừa rời khỏi trung học, trong tuyển tập Apollinaire do nhà Pierre Seghers
thực hiện (1956) mà một người bạn lén lấy từ tủ sách của mẹ cho mượn. Từ thế giới của Huy Cận
- Xuân Diệu đến với thế giới của Apollinaire, mà đặc biệt là Zone, hệt như một
cú rơi tự do từ trên mây xuống thẳng… luyện ngục, cảm giác thảng thốt đến
tột độ! Nhưng có thể nói, thơ Apollinaire đã mở ra cho tôi một chân trời mới đầy
những-đường-bay, mà xuất phát điểm từ Zone, tôi chạy lấy trớn để... lao mình xuống
những vực thẳm này khác của nghệ thuật.
Thứ Tư, 28 tháng 12, 2016
Capri
Đêm qua tôi mơ
thấy Capri, con chó đã gắn bó xiết bao với thời niên thiếu của tôi, từng cùng
tôi đi xuyên qua những mùa đông thăm thẳm của miền Trung thời hậu chiến u buồn
và tối ám. Capri đến ngồi dưới chân tôi, nó dụi chiếc mũi nóng và ẩm vào đầu gối
tôi, ngước đôi mắt vàng sáng đầy tin tưởng nhìn tôi, chờ tôi cúi xuống vuốt ve,
nói chuyện với nó, như thể nó chưa chết, chưa từng rơi thỏm vào cái hố đen thăm
thẳm sâu gần 40 năm của lãng quên; và tôi, tôi vẫn là một cậu bé như ngày nào
trên bãi biển mùa đông đang dạo chơi cùng con chó yêu quý của mình.
Thứ Ba, 6 tháng 12, 2016
Trong thiên đường của sự ngu muội
Đọc báo ngày, mỗi khi nhìn thấy có một cái tin ghê tởm về một tội ác ghê tởm
nào đó mới vừa
xảy ra hay vừa
mới bị phanh phui, tôi thường lãng tránh bằng cách chỉ lướt
nhanh trên cái tít lớn của mẩu tin rồi mau chóng
đẩy mắt mình sang một bài
viết khác, bình thường và lành tính! Như thể làm vậy
tôi sẽ tự dối được mình rằng thế giới đã bình an hơn, tránh được một ám ảnh khó
chịu, một nỗi tức giận (hay nỗi bất lực) mơ hồ có thể làm hỏng mất tâm trạng của
mình nguyên cả một ngày...
Read More
Thứ Sáu, 25 tháng 11, 2016
Thứ Ba, 15 tháng 11, 2016
Âm quyển Trịnh Công Sơn
Thứ Tư, 26 tháng 10, 2016
Trái tim bé nhỏ
Một cựu thành viên đội văn nghệ sinh viên trường Đại học Kinh tế nơi tôi đang làm việc gửi cho tôi đường link dẫn đến blog của một bạn trẻ có nickname là Y.U.U. (1) và nhắn tin: “Anh vào xem chơi!”. Tò mò tôi vào thử, hóa ra là bài viết có liên quan đến một ca khúc ngắn viết đã lâu của tôi: “Trái tim bé nhỏ”.
Thứ Tư, 19 tháng 10, 2016
Những lời nói...
Chúng ta chết
tương ứng với những lời nói chúng ta ném ra chung quanh mình. Nếu quả như
Cioran nói, mỗi ngày ta sẽ phải thấy thế giới quanh ta người ta la liệt chết.
Trên các mặt báo, các kênh truyền hình, những diễn đàn, trong các cuốn sách đầy
thời thượng, nơi ta làm việc, nơi ta sống – sẽ đầy dẫy người chết. Người chết một
phần, người chết đến quá nửa, và không ít kẻ chỉ còn là những-xác-sống, những
walking-dead theo kiểu diễn tả của Hollywood…
Thứ Năm, 13 tháng 10, 2016
Nỗi buồn gia cầm
Đêm qua khó ngủ,
nằm mộng mị đến những chân trời mà từ thuở ấu thơ mình đã ước có ngày được đặt
chân tới. Cát sa mạc, tuyết băng sơn, gió miền địa cực… viễn mộng vẫn hoàn viễn
mộng! Đời ta ngó chừng chẳng thoát nổi phận cái kiến con sâu hết cành đào lại đến
cành đa leo vào leo ra mãi.
Thứ Hai, 3 tháng 10, 2016
Một ngày
Đôi khi một câu
hát nhỏ bâng quơ cũng có thể cứu được ta khỏi vực thẳm của u sầu, tuyệt vọng.
Người ta bảo hãy nghe một chút Mozart vào mỗi sớm mai khi vừa thức giấc để có một
ngày mới tràn đầy niềm vui và hứng khởi. Sài Gòn áp thấp bão rơi bão rớt, mưa
lem nhem nhòe nhoẹt suốt nhiều tuần nay. Mưa sáng, mưa trưa, mưa chiều, mưa tối,
cộng với lòng tôi nhiều điều xám xịt nên nhìn đâu cũng thấy ảm đạm, tiêu điều.
Read More
Thứ Tư, 21 tháng 9, 2016
Nghe nhạc Takemitsu
Tôi biết nhạc của
Takemitsu rất muộn, tận đến những năm cuối cùng của thế kỷ 20, khi Takemitsu đã qua đời sau gần ba thập niên hiện diện như là một nhà soạn
nhạc tiền phong có tên tuổi lẫy lừng và hầu hết tác phẩm của ông đã được các
dàn nhạc giao hưởng cũng như những solist danh tiếng nhất hành tinh ghi âm và diễn tấu!
Thứ Tư, 7 tháng 9, 2016
Thiên thần ngã gục
Xem tranh vẽ thiên thần của Marc Chagall bỗng nhớ bài thơ viết lúc
ngoài hai mươi tuổi: "Thiên thần ngã gục". Đã xa đến thế rồi đấy, tuổi trẻ của
tôi! Mỗi con người sinh ra đều là một thiên thần, nhưng cùng với thời gian,
chúng ta lần lượt sa trụy khỏi bầu trời. Có kẻ sớm, người muộn, nhưng đa phần và ít
có ngoại lệ.
Thứ Năm, 1 tháng 9, 2016
Không có gì để nói
Đôi khi, để chạy
trốn sự cô đơn, con người cất tiếng nói. Tôi nhớ những đoạn đối thoại như là độc
thoại dằng dặc, miên man trong “Islands in the Stream” của Hemingway, những
nhân vật nói chỉ để mà nói, nói để lấp đầy sự cô đơn và trống rỗng đang bủa vây
quanh mình. Nói chuyện là dựng lên một cây cầu cho sự tương giao, nhưng cũng có
khi là một hành động đoạn kiều.
Thứ Tư, 24 tháng 8, 2016
Ông đang đẩy tôi xuống vực thẳm nào vậy?
Nghe lại Tứ tấu đàn dây No.8 cung Đô thứ của Shostakovich. Là một trong những tác phẩm thời-kỳ-ngăn-kéo đầy đau đớn dằn vặt của Shostakovich và cũng là tác phẩm mà nhạc sĩ cho biết ông viết để tưởng niệm chính mình, bản tứ tấu nhỏ gọn với năm hành âm được diễn tấu liên tục có độ dài chưa đến 20 phút nhưng chất chứa trong nó hơi thở u ám về những đau thương mất mát bi thảm nhất mà chiến tranh và chế độ độc tài toàn trị có thể mang đến cho tâm hồn một con người.
Như một bảng pha màu nhưng chỉ nhằm phản ánh các sắc thái khác nhau của chỉ một màu đen, bản tứ tấu này trong mỗi lần nghe luôn đưa tôi đến những vùng vực thẳm khác nhau của tâm hồn, mà ở đó là chốn cư ngụ điêu linh của những hồn ma thời tuổi trẻ, những niềm tin đã chết, những khát vọng chỉ còn là tiếng vang của ảo mộng, những điều ta muôn đời bị bắt phải dấu kín. Nếu một nhà soạn nhạc có thể nói được những gì mình muốn nói thành lời, anh ta sẽ không bận tâm gắng để nói nó trong âm nhạc, hình như có lần Shostakovich đã phát biểu như vậy. Thế nên, nghe Tứ tấu đàn dây No.8 của ông nhưng phải luôn dặn mình đừng gào lên: “Shostakovich! Ông đang đẩy tôi xuống vực thẳm nào vậy?”.
Note 1: Shostakovich có vài phát biểu khá thú vị về quá trình sáng tạo âm nhạc, xin được đăng tải kèm theo đây để cùng tham khảo:
Như một bảng pha màu nhưng chỉ nhằm phản ánh các sắc thái khác nhau của chỉ một màu đen, bản tứ tấu này trong mỗi lần nghe luôn đưa tôi đến những vùng vực thẳm khác nhau của tâm hồn, mà ở đó là chốn cư ngụ điêu linh của những hồn ma thời tuổi trẻ, những niềm tin đã chết, những khát vọng chỉ còn là tiếng vang của ảo mộng, những điều ta muôn đời bị bắt phải dấu kín. Nếu một nhà soạn nhạc có thể nói được những gì mình muốn nói thành lời, anh ta sẽ không bận tâm gắng để nói nó trong âm nhạc, hình như có lần Shostakovich đã phát biểu như vậy. Thế nên, nghe Tứ tấu đàn dây No.8 của ông nhưng phải luôn dặn mình đừng gào lên: “Shostakovich! Ông đang đẩy tôi xuống vực thẳm nào vậy?”.
Trần Thanh Sơn (8.2016)
Note 1: Shostakovich có vài phát biểu khá thú vị về quá trình sáng tạo âm nhạc, xin được đăng tải kèm theo đây để cùng tham khảo:
“Mỗi nhạc phẩm phải là một hình thức biểu hiện cá nhân đối với người sáng tạo ra nó... Nếu một tác phẩm âm nhạc không thể hiện được quan điểm và tư tưởng của riêng cá nhân người nhạc sĩ, theo tôi, nhạc phẩm đó thậm chí còn không xứng đáng được sinh ra”.
“Một nhạc phẩm vĩ đại là nhạc phẩm sẽ vẫn tuyệt mỹ bất kể nó được diễn tấu như thế nào. Một dạo khúc (Prelude) hoặc một tẩu khúc (Fugue) bất kỳ nào của Bach đều có thể chơi ở mọi tốc độ, có hoặc không có sắc thái nhịp điệu mà vẫn cứ là một nhạc khúc tuyệt vời. Âm nhạc nên được viết ra theo kiểu như vậy, để không một ai, cho dù là người ít học, có thể làm hỏng nó”.
Note 2: Nhà soạn nhạc yêu thích nhất của tôi đến giờ phút này có lẽ vẫn là Igor Stravinsky, thế nên tôi khá bất ngờ và... cảm thấy bất mãn (!) trước câu phát biểu này của Shostakovich: “Stravinsky nhà soạn nhạc tôi tôn thờ. Stravinsky nhà tư tưởng tôi xem thường” (sic).
String Quartet No.8, in C Minor, Op.110 (Kronos String Quartet)
Ảnh: Drawings from Drawers (Tomasz Zcichowski)
Read More
Thứ Ba, 16 tháng 8, 2016
Nỗi chết luôn bắt đầu quanh ta…
Mọi người đều bắt
đầu chết vào một thời điểm nào đó trong cuộc đời trước khi thực-sự-chết, hay
như tác giả Nam Hoa nói, trước khi thực sự “tỉnh giấc chiêm bao”. Có người bắt đầu chết
từ rất sớm, có người trễ hơn. Hình như tôi bắt đầu chết khi bước vào tuổi ba
mươi. Hình như tôi không còn sống với chính tôi nữa. Từ năm ba mươi tuổi, gần
như mỗi ngày tôi đều chứng kiến nơi mình một cái chết lớn nhỏ nào đó. Tôi chết
lần hồi, mất mát tôi, thất lạc tôi lần hồi.
Thứ Năm, 11 tháng 8, 2016
Thức với hoa quỳnh
Vợ chồng bạn gọi điện mời ghé lại nhà buổi tối uống rượu, thưởng trà và chờ xem hoa quỳnh nở. Tôi chưa được xem hoa quỳnh nở bao giờ nên rất thích thú nhận lời. Khu vườn nhỏ trên sân thượng nhà bạn được bài trí tao nhã và trồng rất nhiều hoa. Đêm đó, cô con gái nhỏ của bạn cũng nhõng nhẽo đòi thức xem hoa với bố và các bác bạn của bố. Chúng tôi uống gần hết một chai J&B rồi mới chuyển sang dùng trà bên chiếc bàn mây đan đặt ở giữa vườn. Trà Tân Cương nước xanh biếc dưới ánh sao khuya. Rồi hoa nở, lung linh như trăng và hương tỏa ngát.
Read More
Thứ Sáu, 5 tháng 8, 2016
Có trong tôi mọi giấc mộng nhân gian
Ngu ngốc cho những ai tự chụp vương miện gai và tự vác lên mình chiếc thập tự giá có tên gọi là nghệ sĩ và sứ mệnh của người nghệ sĩ. Những kẻ ngu ngốc đó sẽ phải thường xuyên đối diện với hư vô và phải thường trực chiến đấu với nó để dành quyền hiện hữu. Mặt khác, như William Faulkner nói, người nghệ sĩ luôn bị dẫn dắt bởi ma quỷ và chẳng thể nào có được sự bình an
Thứ Ba, 26 tháng 7, 2016
Chẳng có gì quan trọng
Lại đọc thấy một
đoản ngôn tuyệt thú của E.M. Cioran.
Tuyệt thú vì tìm thấy những điều mình muốn nói mà không nói được, muốn viết mà
viết không nên. Bị giam cầm trong định mệnh, mọi vùng vẫy của con người chỉ
càng làm rõ thêm sự bất lực của mình trước hiện sinh: “Tôi thực sự tin rằng chẳng
gì có nghĩa hết cả”, trong cuộc trò chuyện với nhà viết tiểu sử Fritz J. Raddatz
hình như Cioran từng nói như vậy, và “Không là gì hết, tôi chỉ là kết quả của một
sự tình cờ!”. Thật vậy chăng, tất cả chỉ là kết quả của một sự tình cờ?
Thứ Ba, 19 tháng 7, 2016
Tạ ơn các ngươi, hỡi những cuốn sách!
Ghé tiệm sách cũ
thơ thẩn chọn được cho mình hai cuốn ngày xưa đã từng đọc qua, một của Tuệ Sỹ -
“Tô Đông Pha - Những phương trời viễn mộng” và một của Dương Nghiễm Mậu - “Cũng
đành”. Mua ở tiệm sách cũ, nhưng cả hai đều là sách mới được phép tái bản trở lại
gần đây: 2007 và 2008. Cầm hai cuốn sách trên tay bất giác có cảm giác như cầm
hai dúm tro tàn từ quá khứ mịt mùng với bao kỷ niệm buồn vui lẫn lộn. Nói cầm
hai dúm tro tàn là trên cả nghĩa đen và nghĩa bóng.
Thứ Tư, 6 tháng 7, 2016
Không thể phân biệt được nước mắt với âm nhạc
Triết gia của
bóng tối Emile Cioran trong “Tears and Saints” có một đoạn tuyệt thú viết về âm
nhạc. Nhắc đến câu nói nổi tiếng của Nietzsche: “Tôi không thể phân biệt được
nước mắt với âm nhạc”, Cioran thêm, “Những ai không lập tức thấu cảm được điều này
thì chưa từng được sống một giây nào trong niềm thân mật của âm nhạc. Tôi biết
chẳng có thứ âm nhạc nào khác với âm nhạc của những dòng nước mắt ấy. Xuất phát
từ niềm nuối tiếc thiên đường đã mất, âm nhạc đem lại sự sinh thành cho những
biểu tượng của nỗi mất mát này: những dòng nước mắt”
Read More
Thứ Ba, 28 tháng 6, 2016
Biếm họa về tự do
Hegel từng cho rằng
lịch sử của thế giới chính là tiến trình của ý thức tự do. Không thể không nhận
thấy rằng cái tiến trình của ý thức tự do mà Hegel nói đó, đã được viết nên bằng
máu và bằng nước mắt của hằng hà sa số những thế hệ nhân loại. Nói chuyện tự do
là nói đến một vấn đề quá lớn, nói đến cái giấc mộng thường xuyên, thường trực
và thường hằng đeo đuổi, cuốn hút và ám ảnh trí óc con người.
Read More
Thứ Tư, 22 tháng 6, 2016
Thế giới này mới kỳ diệu làm sao!
Mùa hè năm 1990, một người bạn ghé tặng tôi mấy đĩa hát mà cô ấy mua được ở một tiệm sách cũ: Louis Armstrong, Nat King Cole, Billie Holiday, Ella Fitzgerald… Tôi ít nghe jazz và chẳng mấy rành rẽ về loại nhạc này. Thế nhưng, nhờ mớ đĩa đó, lần đầu tiên tôi được nghe giọng ca khàn đặc, lè nhè đặc trưng của nghệ sỹ jazz huyền thoại Louis Amstrong trong một ca khúc… chẳng liên quan gì đến Jazz: “What a Wonderful World”!
Thứ Ba, 21 tháng 6, 2016
Quá sức điên!
Almir d’Avila nhập
viện hồi còn bé, được xác định là điên, và không bao giờ xuất viện.
Chưa có ai viết
cho ông một lá thư, chưa có ai đến thăm ông.
Read More
Thứ Hai, 13 tháng 6, 2016
Đố kỵ
Tất cả mọi người
đều đố kỵ. Một số người thừa nhận điều đó, còn lại thì không. Thật là oái ăm
khi người ta đố kỵ với quá khứ bởi quá khứ thường được làm từ tro tàn. Nhưng với
nghệ sĩ thì quá khứ sống sót dưới một một hình thức khác, và tôi có thể hiểu được
những người đang đố kỵ với quá khứ của một nghệ sĩ. Nó trở thành một tượng đài.
Read More
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


.jpg)




















