Chiều Chủ nhật nằm
nghe mưa. Giữa lưng chừng giấc ngủ, trong giọt giọt ngắn dài mưa hiện tại như thể nghe
cả tiếng mưa từ cổ độ. Có cái gì hằng cửu như mưa không nhỉ? Mưa reo gót chân
trần thời thơ ấu, mưa trên vai áo tuổi học trò, mưa ướt đường lầy thời chân thấp
chân cao mới chấp chững vào đời, mưa chan cốc rượu vỉa hè với bạn bè những ngày
khốn khó, mưa hạnh phúc, mưa ly biệt…
Thứ Hai, 27 tháng 5, 2019
Thứ Ba, 21 tháng 5, 2019
Một bài hát mùa hè
Rất nhiều người trong số chúng ta có thể cả đời chưa từng bao giờ nghe đến cái tên Gershwin, “Rhapsody in Blue” hay “An American in Paris”, nhưng chắc chắn không thể chưa từng một lần thấp thoáng nghe qua giai điệu da diết đầy cuốn hút của bài hát Summertime vang lên đâu đó quanh đời sống mình, hoặc giả, là vọng âm của nó trên câu mở đầu một ca khúc Việt nổi tiếng mà dù là người yêu nhạc hay không yêu nhạc, hầu như ai cũng biết: “Thế là hết nước trôi qua cầu, đã chìm sâu những tháng ngày đắm mê…”
Thứ Bảy, 4 tháng 5, 2019
Thứ Ba, 23 tháng 4, 2019
Con-tàu-chìm
Ở chỗ đó ngày
xưa là con lộ đất đỏ chạy ngoằn ngoèo theo triền dốc dẫn xuống một lũng hẹp nằm
kẹp giữa hai sườn đồi, một dốc đứng đầy đá tảng và những bụi sim gai mọc lúp
xúp, một thoai thoải hơn, là những thửa vườn cằn khô ít được chăm sóc và
ngăn dậu sơ sài bằng những thân cây khô kết hợp với đá, với rào kẽm gai; xa
hơn một chút, từ đỉnh đồi chạy vào sâu hơn nữa về phía bên kia sườn dốc là ngút
ngàn rừng cao su.
Thứ Hai, 8 tháng 4, 2019
Tháng Tư
Hè năm 1981 tôi phải nằm Bệnh viện Bình dân hơn tuần lễ vì một khối u. Theo chẩn đoán của bác sĩ, đây là một u lành,
nhưng do nằm ở vị trí có nhiều dây thần kinh quan trọng đi qua, để lâu
không cắt bỏ sẽ chèn ép gây ảnh hưởng không tốt đến các cơ quan khác
của cơ thể. Mẹ tôi lo quýnh. Bởi dẫu chỉ là tiểu phẫu nhưng nếu không
khéo có thể gây ra biến chứng, thậm chí có thể làm liệt chân,
méo miệng (!). Cũng may, những năm vừa sau giải phóng, số bạn bè
đồng nghiệp quen biết với mẹ và các dì tôi từ trước 1975 ở các
bệnh viện còn nhiều, tôi được một bác sĩ giỏi nhận đảm trách ca
tiểu phẫu.
Thứ Tư, 13 tháng 3, 2019
Thứ Sáu, 8 tháng 3, 2019
Nhân nghe đĩa nhạc dựa trên tranh Edvard Munch
G. gửi cho tôi một đĩa nhạc số, anh bảo: ông nghe chơi, không hay lắm nhưng xem thử có mường tượng được sắc màu của Edvard Munch trong đó không? Đĩa nhạc là một tập hợp các tác phẩm viết cho vĩ cầm độc tấu của hơn chục nhà soạn nhạc đương đại sáng tác dành cho các họa phẩm triển lãm nhân kỷ niệm 150 năm ngày sinh của Munch tại Bảo tàng Nghệ thuật Haugar gần bờ biển Asgardstrand, nơi cảnh quan được họa sĩ chọn làm nền cho nhiều bức tranh của mình.
Thứ Ba, 5 tháng 3, 2019
Tặng biệt
Đêm qua tôi khó
ngủ. Rất rất khó ngủ. Đến gần sáng mới thiếp đi được chốc lát mà lại mộng mị
lung tung. Trong mơ tôi lang thang vô định ở những chốn xa lạ. Tôi thấy
mình lạc trong thành phố có những ngã tư với những trụ đèn giao thông giống hệt
nhau chỉ tuyền một màu xanh rực như lân tinh. Tôi thấy mình nép sau cánh gà sân
khấu xem người ta đồng ca một giai điệu lạ buồn rũ bằng thứ ngôn ngữ mà tôi không hiểu được,
nhưng lạ nhất là người ta hát bằng mắt.
Thứ Hai, 18 tháng 2, 2019
Đường Sài Gòn...
Buổi sáng ngồi cà phê vỉa hè đường Trần Cao Vân. Lâu lắm
rồi tôi mới có dịp ngồi nhìn Sài Gòn sớm mai với những hàng sao xanh rợp bóng
vươn cao vút. Chẳng còn nhiều những con đường như thế ở Sài Gòn, mà không biết
chừng nó cũng sẽ mất tích trong nay mai như Tôn Đức Thắng (Cường Để cũ) - con đường cây
xanh đẹp nhất Sài Gòn đã bị triệt hạ năm rồi để mở lối đi cho những dự án quy
hoạch…
Thứ Sáu, 8 tháng 2, 2019
Không đề tháng Giêng
Môt ô cửa nhỏ trời xanh biếc
Một
tiếng chim kêu buốt tận lòng
Một
lưng ghế cũ mơ hơi ấm
Nghe
chậm mùa xuân trong nhớ mong…
Read More
Chủ Nhật, 3 tháng 2, 2019
Nguyệt hạn
Cuối năm bắc
thang dọn dẹp nhà cửa, tôi bất cẩn để mình ngã oạch một cái, nghe đau buốt
khuỷu tay. Ra bệnh viện gần nhà kiểm tra thử, bác sĩ bảo nứt xương, phải bó bột
gần hết cánh tay phải. Thật khổ, tết nhất đến nơi rồi! Về đến nhà chưa hết
choáng thì vợ tôi phán tiếp, bác sĩ dặn gãy xương phải kiêng hoàn toàn rượu bia
với cà phê! Thế là xong! Kế hoạch đi chơi tết cũng theo cái tay gãy mà phá sản,
tay bó bột thế này lái xe thế nào được mà đi!
Thứ Ba, 22 tháng 1, 2019
Làm gì cho hết buổi chiều nay?
Hốt nhiên nhớ lại những câu
thơ này, áp chúng vào lòng mình, buổi chiều này, nỗi trống rỗng
này, rồi tự hỏi, thời buổi gì, nỗi sầu u gì đã sản sinh ra những dòng
thơ ghê rợn đến thế
Thứ Tư, 2 tháng 1, 2019
Ngày đầu năm đọc sách lịch sử
Chính là ngươi tiếng hét thất thanh giữa ráng chiều
quặn đỏ
Kẻ cúi gằm mặt trong gió hú trở về từ núi Sọ
Cũng chính là ngươi!
Read More
Thứ Bảy, 22 tháng 12, 2018
Ma cà rồng
Lâu lắm rồi tôi
mới lại xem một cuốn phim về ma cà rồng. Phim về ma cà rồng thì chẳng gì lạ, lạ chăng chỉ ở chỗ phim của điện ảnh Iran, và cũng bởi, phải thú nhận đây là cuốn
phim Iran đầu tiên tôi xem, cho dù điện ảnh Iran trong nhiều năm trở lại đây được
đánh giá là nền điện ảnh đang trỗi dậy với nhiều tác phẩm tạo được tiếng
vang lớn.
Read More
Thứ Ba, 18 tháng 12, 2018
Chợt nghe quê quán tôi xưa
Sau
cùng thì quê nhà của mi là ở chốn nào? Đôi lúc, tôi vẫn tự hỏi
mình như vậy. Thời thơ ấu tôi là một đứa trẻ vô cố hương, luôn thèm
khát mình cũng được như bạn bè cùng trang lứa có một quê nhà để mà
thỉnh thoảng lôi ra khoe, quê tao thế này quê tao thế kia, hay thoảng hoặc
vênh mặt nói với chúng bạn, cuối năm này tao sẽ được về quê ăn Tết! Tôi nhớ
sách học vần lớp 1 có bài tập đọc, đại loại, “Kỳ nghỉ hè/ Ta về quê/
Nhà ta ở/ Mé bờ đê…”, tôi thích lắm cứ bám theo mẹ hỏi, quê mình ở
đâu?
Read More
Thứ Hai, 3 tháng 12, 2018
Mưa bắt đầu rơi trong phòng chúng ta
Nơi chốn chỉ là
cái cớ. Điều đó có thể diễn ra ở bất cứ nơi đâu trên thế giới này. Bạn nhớ
loáng thoáng bản thân mình cũng từng có một kỷ niệm tương tự như vậy. Cả tôi nữa. Và tất cả chúng
ta. Nhưng thường là ký ức mụ mị đã hòa tan chúng vào bể thẳm của thời gian,
vây phủ chúng bởi vô số những lớp màn của quên lãng, những-cơn-mưa…
Thứ Năm, 29 tháng 11, 2018
Để tán dương sự tự ti
Bị xem là một nhược điểm của con người, dẫu vậy, phân tích trên nhiều phương diện, tự ti
không đơn thuần chỉ là sự tự đánh giá thấp mình, luôn cảm thấy mình yếu kém trước
người khác mà còn bao hàm cả sự tỉnh táo phân tích được khả năng của chính
mình, uyển chuyển điều chỉnh nhận thức của người khác về mình để tránh đối đầu, tránh bị tấn
công gây thương tổn đến lòng tự trọng. Trên một bình diện cao hơn, sự tự ti còn
có thể bao hàm cả sự khiêm cung, khả năng tự chỉ trích và tự trào.
Read More
Thứ Hai, 26 tháng 11, 2018
Bi khúc tháng Mười một
Trong mẩu
chuyện bâng quơ người bạn cũ phía chân trời
Nuốt thêm cả nỗi
chán chường
Của vạt nắng Sài
Gòn khật khừ ốm rượu
Read More
Chủ Nhật, 18 tháng 11, 2018
Thứ Bảy, 10 tháng 11, 2018
Nunez mắt sáng
Có những ngày
thơ ca, mộng mị rời bỏ tôi, tâm hồn tựa một khe lạch bất ngờ cạn trơ khấc đáy.
Những rạng đông xám xịt. Thứ màu xám nhợt nhạt như tàn tro mà bầu trời Sài Gòn
lấp ló mùa khô thường trát lên mặt mình vào mỗi sớm mai bằng lớp mù sương nhớp
nháp trộn lẫn giữa bụi bặm, khói xe và tất cả những gì mà một thành phố khổng
lồ, tởm lợm, bầy hầy có thể thải ra được trong một ngày. Con đường đến chỗ làm
việc cũng dài thõng thêm ra. Thành phố đông nghẹt.
Read More
Thứ Ba, 30 tháng 10, 2018
Mặt nạ quỷ
Đám ma quỷ với nụ
cười lấp lánh lân tinh được Google đưa lên thanh công cụ tìm kiếm của mình từ cả tuần
lễ nay nhắc tôi biết rằng lại sắp sửa đến Halloween. Thêm một dịp lễ hội nữa cho sự
đắc thắng của ma quỷ trong thời đại ngày nay liệu có là quá thừa hay
không? Quỷ ác độc, quỷ tham lam, quỷ xu nịnh, quỷ mị dân, quỷ bội phản oán giận
ngu si ganh ghét tị hiềm… đủ các loại đang giăng thiên la địa võng khắp vòm trời.
Read More
Thứ Hai, 22 tháng 10, 2018
Thời buổi gì đâu...
Vài trao đổi ngắn với một người bạn nhỏ, vô hình, tôi bất
giác buồn bã nghĩ đến bài thơ của Brecht - “Gửi những người sinh sau” - mà mình
từng được đọc. Thế hệ của tôi, thế hệ mà nhà báo N.T.A - một đồng nghiệp, một ông
anh ở trường đại học nơi tôi làm việc đã có lần nửa đùa nửa thật bảo: “Tôi vẫn
nhìn S. như một lát cắt của lịch sử. Băn khoăn không biết đặt tên cho lát
cắt này như thế nào? Thế hệ hậu chiến, thế hệ nhận đường, thế hệ tìm đường, thế
hệ lạc đường, thế hệ mất mát, thế hệ lưu vong, thế hệ tả pí lù, thế hệ bội thực…”
Thứ Tư, 17 tháng 10, 2018
Từ một bức ảnh cũ
Trong cái mê cung rậm rịt như rừng với muôn ngàn những
đường ngang lối tắt của internet, chẳng hiểu được cú nhấp chuột nào đã
đưa bức ảnh đó đến với tôi. Bức ảnh chụp một cậu bé mặc short, tóc cháy nắng đứng tựa lưng vào một gờ tường thấp, mắt
mở lớn nhìn về phía ống kính máy ảnh, sau lưng nó, trên đụn cát cao là hàng
tường rào với dãy nhà hai tầng mái lợp fibro trắng lóa, xa hơn nữa là
bầu trời hơi ngả sang sắc lục, thứ màu trời đôi khi ta vẫn nhìn thấy
ở vùng ven biển vào những giấc xế chiều mùa hè khi bầu trời
xỉn đục vì bị pha lẫn những vạt mây chứa đầy hơi nước lấp lánh phản
chiếu ánh thủy ngân.
Thứ Ba, 9 tháng 10, 2018
Điên mùa thu
Sài Gòn gần một tuần nay mưa vô độ. Tôi nghĩ... cái vụ mưa lem
nha lem nhem suốt cả tuần thế này là do Trung tâm Dự báo khí tượng - thủy văn quốc
gia đột nhiên nổi hứng tuyên bố mùa mưa năm nay ở phía Nam sẽ kết thúc sớm (!)
Kinh nghiệm sống ở Sài Gòn cho thấy, cứ hễ dự báo của các nhà khí tượng Việt Nam nói
nắng là mưa, nói mưa là nắng, và không nói gì hết là coi chừng giông lốc! Than
vãn chuyện gió mưa lầy lội với tên bạn thì hắn cười hề hề bảo, mưa như thế cho
Sài Gòn có tí hơi thu, buổi sáng mây xám bàng bạc, gió heo heo lạnh, tí màu thu
cho những tâm hồn nghệ sĩ mấy ông mộng mị làm thơ!
Read More
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)























