Cuối năm bắc
thang dọn dẹp nhà cửa, tôi bất cẩn để mình ngã oạch một cái, nghe đau buốt
khuỷu tay. Ra bệnh viện gần nhà kiểm tra thử, bác sĩ bảo nứt xương, phải bó bột
gần hết cánh tay phải. Thật khổ, tết nhất đến nơi rồi! Về đến nhà chưa hết
choáng thì vợ tôi phán tiếp, bác sĩ dặn gãy xương phải kiêng hoàn toàn rượu bia
với cà phê! Thế là xong! Kế hoạch đi chơi tết cũng theo cái tay gãy mà phá sản,
tay bó bột thế này lái xe thế nào được mà đi!
Chủ Nhật, 3 tháng 2, 2019
Thứ Ba, 22 tháng 1, 2019
Làm gì cho hết buổi chiều nay?
Hốt nhiên nhớ lại những câu
thơ này, áp chúng vào lòng mình, buổi chiều này, nỗi trống rỗng
này, rồi tự hỏi, thời buổi gì, nỗi sầu u gì đã sản sinh ra những dòng
thơ ghê rợn đến thế
Thứ Tư, 2 tháng 1, 2019
Ngày đầu năm đọc sách lịch sử
Chính là ngươi tiếng hét thất thanh giữa ráng chiều
quặn đỏ
Kẻ cúi gằm mặt trong gió hú trở về từ núi Sọ
Cũng chính là ngươi!
Read More
Thứ Bảy, 22 tháng 12, 2018
Ma cà rồng
Lâu lắm rồi tôi
mới lại xem một cuốn phim về ma cà rồng. Phim về ma cà rồng thì chẳng gì lạ, lạ chăng chỉ ở chỗ phim của điện ảnh Iran, và cũng bởi, phải thú nhận đây là cuốn
phim Iran đầu tiên tôi xem, cho dù điện ảnh Iran trong nhiều năm trở lại đây được
đánh giá là nền điện ảnh đang trỗi dậy với nhiều tác phẩm tạo được tiếng
vang lớn.
Read More
Thứ Ba, 18 tháng 12, 2018
Chợt nghe quê quán tôi xưa
Sau
cùng thì quê nhà của mi là ở chốn nào? Đôi lúc, tôi vẫn tự hỏi
mình như vậy. Thời thơ ấu tôi là một đứa trẻ vô cố hương, luôn thèm
khát mình cũng được như bạn bè cùng trang lứa có một quê nhà để mà
thỉnh thoảng lôi ra khoe, quê tao thế này quê tao thế kia, hay thoảng hoặc
vênh mặt nói với chúng bạn, cuối năm này tao sẽ được về quê ăn Tết! Tôi nhớ
sách học vần lớp 1 có bài tập đọc, đại loại, “Kỳ nghỉ hè/ Ta về quê/
Nhà ta ở/ Mé bờ đê…”, tôi thích lắm cứ bám theo mẹ hỏi, quê mình ở
đâu?
Read More
Thứ Hai, 3 tháng 12, 2018
Mưa bắt đầu rơi trong phòng chúng ta
Nơi chốn chỉ là
cái cớ. Điều đó có thể diễn ra ở bất cứ nơi đâu trên thế giới này. Bạn nhớ
loáng thoáng bản thân mình cũng từng có một kỷ niệm tương tự như vậy. Cả tôi nữa. Và tất cả chúng
ta. Nhưng thường là ký ức mụ mị đã hòa tan chúng vào bể thẳm của thời gian,
vây phủ chúng bởi vô số những lớp màn của quên lãng, những-cơn-mưa…
Thứ Năm, 29 tháng 11, 2018
Để tán dương sự tự ti
Bị xem là một nhược điểm của con người, dẫu vậy, phân tích trên nhiều phương diện, tự ti
không đơn thuần chỉ là sự tự đánh giá thấp mình, luôn cảm thấy mình yếu kém trước
người khác mà còn bao hàm cả sự tỉnh táo phân tích được khả năng của chính
mình, uyển chuyển điều chỉnh nhận thức của người khác về mình để tránh đối đầu, tránh bị tấn
công gây thương tổn đến lòng tự trọng. Trên một bình diện cao hơn, sự tự ti còn
có thể bao hàm cả sự khiêm cung, khả năng tự chỉ trích và tự trào.
Read More
Thứ Hai, 26 tháng 11, 2018
Bi khúc tháng Mười một
Trong mẩu
chuyện bâng quơ người bạn cũ phía chân trời
Nuốt thêm cả nỗi
chán chường
Của vạt nắng Sài
Gòn khật khừ ốm rượu
Read More
Chủ Nhật, 18 tháng 11, 2018
Thứ Bảy, 10 tháng 11, 2018
Nunez mắt sáng
Có những ngày
thơ ca, mộng mị rời bỏ tôi, tâm hồn tựa một khe lạch bất ngờ cạn trơ khấc đáy.
Những rạng đông xám xịt. Thứ màu xám nhợt nhạt như tàn tro mà bầu trời Sài Gòn
lấp ló mùa khô thường trát lên mặt mình vào mỗi sớm mai bằng lớp mù sương nhớp
nháp trộn lẫn giữa bụi bặm, khói xe và tất cả những gì mà một thành phố khổng
lồ, tởm lợm, bầy hầy có thể thải ra được trong một ngày. Con đường đến chỗ làm
việc cũng dài thõng thêm ra. Thành phố đông nghẹt.
Read More
Thứ Ba, 30 tháng 10, 2018
Mặt nạ quỷ
Đám ma quỷ với nụ
cười lấp lánh lân tinh được Google đưa lên thanh công cụ tìm kiếm của mình từ cả tuần
lễ nay nhắc tôi biết rằng lại sắp sửa đến Halloween. Thêm một dịp lễ hội nữa cho sự
đắc thắng của ma quỷ trong thời đại ngày nay liệu có là quá thừa hay
không? Quỷ ác độc, quỷ tham lam, quỷ xu nịnh, quỷ mị dân, quỷ bội phản oán giận
ngu si ganh ghét tị hiềm… đủ các loại đang giăng thiên la địa võng khắp vòm trời.
Read More
Thứ Hai, 22 tháng 10, 2018
Thời buổi gì đâu...
Vài trao đổi ngắn với một người bạn nhỏ, vô hình, tôi bất
giác buồn bã nghĩ đến bài thơ của Brecht - “Gửi những người sinh sau” - mà mình
từng được đọc. Thế hệ của tôi, thế hệ mà nhà báo N.T.A - một đồng nghiệp, một ông
anh ở trường đại học nơi tôi làm việc đã có lần nửa đùa nửa thật bảo: “Tôi vẫn
nhìn S. như một lát cắt của lịch sử. Băn khoăn không biết đặt tên cho lát
cắt này như thế nào? Thế hệ hậu chiến, thế hệ nhận đường, thế hệ tìm đường, thế
hệ lạc đường, thế hệ mất mát, thế hệ lưu vong, thế hệ tả pí lù, thế hệ bội thực…”
Thứ Tư, 17 tháng 10, 2018
Từ một bức ảnh cũ
Trong cái mê cung rậm rịt như rừng với muôn ngàn những
đường ngang lối tắt của internet, chẳng hiểu được cú nhấp chuột nào đã
đưa bức ảnh đó đến với tôi. Bức ảnh chụp một cậu bé mặc short, tóc cháy nắng đứng tựa lưng vào một gờ tường thấp, mắt
mở lớn nhìn về phía ống kính máy ảnh, sau lưng nó, trên đụn cát cao là hàng
tường rào với dãy nhà hai tầng mái lợp fibro trắng lóa, xa hơn nữa là
bầu trời hơi ngả sang sắc lục, thứ màu trời đôi khi ta vẫn nhìn thấy
ở vùng ven biển vào những giấc xế chiều mùa hè khi bầu trời
xỉn đục vì bị pha lẫn những vạt mây chứa đầy hơi nước lấp lánh phản
chiếu ánh thủy ngân.
Thứ Ba, 9 tháng 10, 2018
Điên mùa thu
Sài Gòn gần một tuần nay mưa vô độ. Tôi nghĩ... cái vụ mưa lem
nha lem nhem suốt cả tuần thế này là do Trung tâm Dự báo khí tượng - thủy văn quốc
gia đột nhiên nổi hứng tuyên bố mùa mưa năm nay ở phía Nam sẽ kết thúc sớm (!)
Kinh nghiệm sống ở Sài Gòn cho thấy, cứ hễ dự báo của các nhà khí tượng Việt Nam nói
nắng là mưa, nói mưa là nắng, và không nói gì hết là coi chừng giông lốc! Than
vãn chuyện gió mưa lầy lội với tên bạn thì hắn cười hề hề bảo, mưa như thế cho
Sài Gòn có tí hơi thu, buổi sáng mây xám bàng bạc, gió heo heo lạnh, tí màu thu
cho những tâm hồn nghệ sĩ mấy ông mộng mị làm thơ!
Read More
Thứ Tư, 26 tháng 9, 2018
Khúc hát chim trời
Một sinh viên trong trường có lần nói với tôi, em tình cờ thấy trên Souncloud một nhóm hát lạ thể hiện “Khúc hát chim trời” hay lắm, nghe thích hơn cả những ca sĩ chuyên nghiệp X, Y, Z hát mà em đã từng nghe. Tôi cười, không tin lắm vào nhận xét thường có xu hướng cực đoan mà các bạn trẻ hay mắc phải, tôi trả lời em, sẽ vào Souncloud nghe thử, nhưng rồi nhiều việc quá, quên bẵng đi!
Chủ Nhật, 23 tháng 9, 2018
Hoa hồng là hoa hồng là hoa hồng...
Đọc bài thơ viết
về hoa hồng của Borges lại lởn vởn trong đầu cái ý nghĩ về sự hư ảo, bất định vô
trú xứ của cái đẹp. Có cảm tưởng đủ thứ nghệ thuật của con người từ xưa đến nay
dường chỉ mới truy cầu và vồ bắt được cái bóng của nó mà thôi. Truyền thuyết kể Lý Bạch
say rượu ôm trăng đáy nước mà chết đuối, xem như là cái kết có hậu cho
một thi tiên cả đời rong ruổi kiếm tìm đuổi theo cái đẹp.
Thứ Ba, 18 tháng 9, 2018
Đẹp ghê rợn!
Đẹp-ghê-rợn là một chuỗi tính từ mang đầy tính ngoa dụ. Tôi có người bạn cùng khóa thời học Tổng hợp, khi muốn diễn tả nỗi choáng ngợp của mình trước một sự thể nào đó, anh thường chêm chúng vào cuối câu nói bằng giọng trầm trồ, giả như: Biển đêm đẹp ghê rợn! Câu lục bát đẹp ghê rợn! Hoặc, ngõ nhà mình có con nhỏ vừa dọn đến ở, đẹp ghê rợn!…
Thứ Hai, 10 tháng 9, 2018
Tư-cố-hương
Bầy ngựa đi hoang chiều nay qua phố
Mang theo hương
thơm đồng nội về thăm
Chậm vó lãng du
dồn chân bến đỗ
Men theo hè xưa
bóng ngã âm thầm.
Read More
Thứ Năm, 6 tháng 9, 2018
Nghệ thuật là vô dụng...
Một số người cho
rằng khả năng cảm thụ nghệ thuật sâu sắc sẽ giúp con người tốt đẹp hơn - công
tâm hơn, nhạy cảm hơn, có khả năng thấu hiểu hơn. Có thể điều này đúng, trong một
số trường hợp hiếm hoi nhất định. Nhưng chúng ta hẳn không quên rằng Hitler đã
bắt đầu tất cả với tư cách một nghệ sĩ. Những tên bạo chúa và những kẻ độc tài
đọc tiểu thuyết.
Read More
Thứ Bảy, 25 tháng 8, 2018
Nằm im nghe gió thổi
Mưa suốt đêm
hôm qua, cho đến gần sáng thì chuyển sang gió, thứ gió âm u tháng Bảy
ào ào thổi như muốn đánh thức toàn bộ cỏ cây của trần gian trở
giấc, tiếng xào xạc khua động mọi cõi miền của gió làm liên tưởng
đến vọng âm của muôn vàn bước chân trở về từ cõi mịt mù, lướt trên
cành lá, xuyên bờ dậu, về qua thềm…
Thứ Tư, 22 tháng 8, 2018
Năm đoản thi nhân mùa Vu Lan
1.
Qua biết bao
nhiêu những núi cao vực sâu hư danh
Vẫn chỉ là tôi
Chiều nao ham
chơi nghe tiếng mẹ gọi về.
Read More
Thứ Tư, 15 tháng 8, 2018
Trích đoạn từ một tiểu thuyết bị bỏ dở (2)
Tôi tiếp tục chọn theo kiểu ngẫu nhiên một trích đoạn nữa
của “Khúc luyện tập ký ức”, tuy có
theo tiêu chí đoạn bản thảo nào ít bị sửa chữa, tẩy xóa, thêm thắt và chen ngang nhất,
nhưng chủ yếu là để mình dễ nhìn dễ đọc lúc gõ phím nhập liệu. Chao ôi, cái thứ giấy
đánh máy vàng ủng, xấu xí của những năm 1990 đúng là một thách thức cho mắt
nhìn hôm nay. Dù vậy, bên dưới những ký tự nhòe nhoẹt mịt mù ấy, tôi như thấy lại
một phần tuổi trẻ của mình, những đêm rượu muộn với bè bạn
Read More
Thứ Ba, 7 tháng 8, 2018
Nghe lại một bản ghi âm cũ
Chẳng hiểu vì sao ngày xưa tôi không thích bản ghi âm ca khúc này của mình. “Ngứa cổ hát chơi” có một dạo được rất nhiều ca sĩ và nhóm hát trình bày trong các album, chương trình ca nhạc của hầu như tất cả các hãng băng đĩa nhạc lớn nhỏ ở Sài Gòn, thuở mà sản phẩm băng cassette cổ lỗ sĩ còn được phát hành song song với đĩa compact disc hiện đại vừa mới xuất hiện.
Thứ Tư, 1 tháng 8, 2018
Trích đoạn từ một tiểu thuyết bị bỏ dở
Tôi không nhớ chính xác mình bắt đầu đặt bút viết những dòng đầu tiên của thiên truyện này vào lúc nào, cuối năm 1987 hay
1988? Thoặt kỳ thủy tác phẩm dự định sẽ là một truyện vừa với tên gọi “Estudio Remembranza” (Khúc luyện tập hồi ức). Đây là tên một étude khá nổi tiếng soạn
cho guitar của Andres Segovia mà ngày xưa tôi đặc biệt yêu thích và thường
dành rất nhiều buổi chiều rảnh rỗi để ngồi chơi đi chơi lại nó trên cây
đàn cũ của mình
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)























